Tiểu An chỉ khẽ gật đầu chứ không nói nhiều lời.
"Ngươi muốn tỷ thí với ta sao?"
Thất Bảo Tăng Vương nói.
Tiểu An lại gật đầu, nàng vẫn giữ im lặng có chút hơi vô lễ, nhưng vẫn thể hiện sự trang trọng và tao nhã, điều đó khiến cho Thất Bảo Tăng Vương không những không cảm thấy tức giận, ngược lại còn khen ngợi nàng:
"Lúc ta ở Linh Quốc Tự cũng đã được nghe danh của ngươi, không ngờ ngươi đã vượt qua ba lần kiếp nạn, thật không hổ danh là Phật tu kỳ tài!"
"Tăng Vương khen nhầm người rồi."
"Ngươi muốn tỷ thí với ta là vì người này sao?"
Thất Bảo Tăng Vương chỉ vào Lý Thanh Sơn nói.
“Là vì Thiên Long Thiền Viện Viện.”
Tiểu An chắp tay, thái độ không quá khiêm tốn cũng không hống hách nói.
“A di đà phật.”
Vô Úy Tăng hô to Phật hiệu, lộ ra vẻ nhẹ nhõm trong lòng.
Lý Thanh Sơn bĩu môi, trong lòng thầm nói:
"Lão già này, ta làm bao nhiêu chuyện tốt như vậy ngươi đều nhắm mắt làm ngơ, Tiểu An mới chỉ nói vài câu xã giao đã khiến ngươi đắc ý đến như vậy!”
Dường như ngay cả những cao tăng Phật môn cũng khó tránh khỏi việc bị vẻ ngoài đánh lừa, đặc việt là khi nàng đã lĩnh hội được sự hợp nhất giữa Phật và ma, và tìm về được Nhân Tâm trở về thì vẻ đẹp của nàng lại đạt đến một tầm cao mới. Hơn nữa đối với những người của Phật môn, dường như lại có một hiệu ứng gì đó rất đặc biệt.
Thất Bảo Tăng Vương trầm tư chốc lát, sau đó thở dài nói:
“Bỏ đi, chúng là đều là đệ tử Phật môn, ta không muốn đánh nhau với ngươi.”
Lý Thanh Sơn không nhịn được mà nói:
"Ha ha, mặc dù ta là đệ tự tục gia nhưng cũng là đệ tử Phật môn!"
Thất Bảo Tăng Vương liếc mắt nhìn Lý Thanh Sơn, nhưng cũng không thèm nói chuyện với hắn, mà dùng vẻ mặt đắc ý nói với Tiểu An:
“Với tu vi của ngươi đủ để đoạt được danh xưng là Tăng Vương, chi bằng theo ta đến Linh Quốc Tự ở Long Châu để thụ phong, Tăng quốc sư đã đặc biệt thăm dò về chuyện của ngươi, nếu như lần này gặp chắc chắn sẽ ban ân cho ngươi.”
“Quốc sư cũng biết ta sao?”
Tiểu An hỏi.
"Đúng vậy, hơn nữa còn hết lòng khen ngợi, hôm nay ta được gặp ngươi mới thấy quả là danh bất hư truyền!”
"Thất Bảo sư huynh, thụ phong Tăng Vương cũng không phải cứ nhất định phải đến Linh Quốc Tự chứ!"
Vô Úy Tăng lập tức đứng lên để bày tỏ sự phản đối của mình, cảm thấy có mối nguy hiểm lớn đanh rình rập.
"Có câu nói 'không đến Linh Quốc thì uổng công làm hòa thượng', thụ phong chỉ là chuyện nhỏ, mở rộng tầm mắt mới là chuyện lớn!”
Sau khi nhìn thấy Tiểu An, Thất Bảo Tăng Cương đã thay đổi mục tiêu của chuyến đi lần này, giúp Tự Khánh trút giận chỉ là chuyện nhỏ, còn chiêu mộ đệ tử có tài năng thiên phú cho Linh Quốc Tự mới là chuyện lớn.
Linh Quốc Tự có thể trở thành ngôi chùa hàng đầu trong thiên hạ hay không không thể chỉ dựa vào sự nâng đỡ của vương triều Đại Hạ, mà còn dựa vào việc chiêu mộ nhân tài của cả Cửu Châu để không ngừng vun đắp cho nền móng trở nên vũng chắc. Có như vậy đến lúc vương triều Đại Hạ không còn nữa thì Linh Quốc Tự vẫn có thể kế thừa đến nhiều thế hệ khác qua hàng nghìn năm sau.
Rất nhiều nhân tài được Linh Quốc Tự chiêu mộ là những đệ tử xuất sắc của các môn phái trong chùa khác. Nhưng thường họ không miễn cưỡng một ai, và cũng không cần phải miễn cưỡng, bởi vì các đệ tử Phật môn có thói quen đi ngao du khắp nơi để nâng cao tu vi và mãi giũa tâm tính. Và Linh Quốc Tự được mệnh danh là thánh địa Phật Giáo nên đương nhiên sẽ trở thành sự lựa chọn hàng đầu.
Có vô số tăng nhân đã đến Linh Quốc Tự hành khất, họ chỉ cần có đủ những yêu cầu về khả năng và tiềm lực thì sẽ nhận được những những đãi ngộ đặc biệt, kết quả thu được còn hơn cả lúc ở môn phái cũ. Phần lớn những tăng nhân đều sẽ được ở lại đó, mặc dù họ không xuất thân ở Linh Quốc Tự nhưng cũng sẽ được đối xử không khác gì những tăng nhân của Linh Quốc Tự.
Theo thời gian, Linh Quốc Tự ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn, bởi vì họ có thể học hỏi từ những điểm mạnh của những môn phái khác, bao gồm cả những tư tưởng của của những môn phái đó. Mặc dù có rất nhiều tăng nhân không có được sự đãi ngộ đặc biệt, nhưng họ cũng tình nguyện ở lại đây để tu hành, từ đó có thể tăng thêm tu vi của mình thông qua việc liên tục trao đổi và học hỏi lẫn nhau.
Các môn phái trong những ngôi chùa khác cũng dần mất đi nhiều đệ tử, nhưng cũng chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ mà âm thầm chịu được, bởi vì đây là quy tắc đã có từ khi mới thành lập Phật môn, quy tắc này có lợi có toàn bộ Phật môn, và Thiên Long Thiền Viện ở Thanh Châu cũng trong số đó.
“Nhất Y vừa từ Vụ Châu trở về, không cần đến Long Châu mở rộng tầm mắt!”
Vẻ mặt của Vô Úy Tăng trầm xuống, giọng nói trở nên vô cùng cứng rắn.
"Vụ Châu chỉ là một vùng đất hoang, tà phái hoành hành, yêu tu tràn lan! Làm sao có thể so sánh với Long Châu, so sánh với Linh Quốc Tự được chứ?"
Thất Bảo Tăng Vương hỏi ngược lại.
"Xem ra trong mắt Thất Bảo sư huynh thì Thiên Long Thiền Viện của Thanh Châu cũng không thể nào so sánh được với Linh Quốc Tự được rồi!"
Vô Úy Tăng lạnh lùng nói.
“Ta chưa từng nói như vậy.”
Thất Bảo hòa thượng nói, biểu cảm trên khuôn mặt hắn còn có sức thuyết phục hơn những lời nói vừa rồi.