Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2013. Khắc Tinh Của Hòa Thượng

"Thất Bảo, ngươi đừng ép người qua đáng, đây là Thiên Long Thiền Viện chứ không phải Linh Quốc Tự !"

Vô Úy Tăng tức giận, nhưng thực ra hắn cũng có chút chột dạ, Tiểu An không phải lớn lên ở Thiên Long Thiền Viện, hơn nữa với tính tình khác người và rất khó nắm bắt của nàng thì dường như cũng có chẳng có mấy sự tận tâm, trung thành đối với môn phái, chỉ có sự chịu khó truy tìm Phật pháp tối cao mà thôi.

Đến Linh Quốc Tự quả thật là sự lựa chọn tốt nhất, huống chi còn có sự ưu đãi đặc biệt của quốc sư. Cho dù nàng có đồng ý đến Linh Quốc Tự thì cũng không tính là phản bội.

"Thế nào, sư đệ cũng muốn ta đổ máu ở Đại Phật Sơn sao!”

Thất Bảo Tăng Vương cười nói.

Lúc Vô Úy Tăng và Thất Bảo Tăng Vương đang đối đầu gay gắt về việc đi hay ở của Tiểu An thì bỗng nhiên Lý Thanh Sơn cảm thấy mình trở thành người không liên quan, hắn giang hay tay ra rồi nói:

“Đây có còn là chuyện của ta nữa không?”

Tiểu An yên lặng đến bên cạnh hắn rồi nhẹ nhàng nắm tay:

"Không sao."

"Tiểu nha đầu nhà ngươi thật giỏi cướp ánh hào quang của người khác, đúng là khắc tinh của hòa thượng!"

Lý Thanh Sơn xoa xoa đầu nàng, khi ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Thất Bảo Tăng Vương đang nhìn chằm chằm vào mình.

"Khắc tinh của hòa thượng? Thật khó nghe.”

Tiểu An lè lưỡi nói với Thất Bảo Tăng Vương:

“Đại sư, cảm ơn lòng tốt của ngươi, nhưng thật xin lỗi vì tạm thời ta không thể đến Long Châu.”

Vô Úy Tăng thở dài trong lòng, có một số điều đến cuối cùng vẫn không thể thay đổi. Ban đầu không thể ngăn cản nàng đến Vụ Châu, nhưng không ngờ có một ngày hắn lại phải dùng cách này để để giữ nàng ở lại Thiên Long Thiền Viện Viện.

“Được rồi!”

Thất Bảo Tăng Vương thở dài một hơi, nhưng đột nhiên lại nhìn qua Lý Thanh Sơn.

“Ngươi còn muốn đánh với ta sao?”

“Tùy ngươi.”

Sau khi bị quấy rầy như vậy, nhất là sau khi nhìn thấy Tiểu An thì tính tình của hắn đã tốt lên, trong lòng cũng không còn nhiều sát khí nữa.

“Vậy thì tới đây!”

Thất Bảo Tăng Vương vung cây thiền trượng.

"Thất Bảo đại sư, ta sẽ tiếp chiêu này của ngươi!"

"Tránh ra, ta đã nói không muốn đánh với ngươi."

"Nếu ta may mắn thắng thì mời ngươi trở về Long Châu, còn nếu thua thì ta sẽ theo ngươi đến Linh Quốc Tự.”

"Được!"

Thất Bảo Tăng Vương hai mắt sáng rỡ, đây chính là kết quả mà hắn muốn.

"Không được!"

Vô Úy Tăng quát lên rồi nói với Thất Bảo Tăng Vương:

"Thất Bảo, ngươi làm vậy là ỷ lớn bắt nạt nhỏ, ngươi thật sự cho rằng Thiên Long Thiền Viện chúng ta không có ai đúng không?"

"Sư đệ, Nhất Ý cũng không phải tiểu hài tử, chẳng bao lâu nữa nàng sẽ được phong Tăng Vương, có thể ngang vai ngang vế với chúng ta rồi, chẳng lẽ nàng còn không thể tự mình quyết định chút chuyện nhỏ này ư?"

Thất Bảo Tăng Vương nghĩ rằng Tiểu An cố ý thua hắn, để có thể danh chính ngôn thuận gia nhập Linh Quốc Tự. Một trận tỷ thế này chẳng qua là vì cho Vô Úy Tăng một công đạo mà thôi.

"Xin phương trượng yên tâm, ta sẽ không thua!"

Tiểu An nói.

"Ngươi nhìn đi."

Thất Bảo Tăng Vương cười rồi nói với Vô Úy Tăng, hoàn toàn không để tâm tới những gì Tiểu An nói.

Đã đến nước này rồi Vô Úy Tăng cũng không thể ngăn cản nữa, hắn nhìn Tiểu An một chút rồi nói:

"Ngươi tự giải quyết cho tốt!"

"Nhất Ý, ngươi ra tay trước đi!"

Thất Bảo Tăng Vương nói với Tiểu An, vẻ mặt hắn rất thân thiện.

"Mời đại sư ra tay trước."

Tiểu An buông cánh tay Lý Thanh Sơn ra rồi bước lên trước vài bước.

"Cũng được."

Thất Bảo Tăng Vương phất ống tay áo lên, kim tuyến và châu báu trên cà sa phản chiếu ánh mặt trời phát sáng rực rỡ. Hắn cũng không vội xuất thủ ngay mà hỏi:

"Ngươi có biết vì sao ta có tên Thất Bảo không?"

"Phật Môn có bảy món bảo bối, tên của đại sư cũng bắt nguồn từ đây."

Tiểu An đáp.

"Là những món nào?"

"Tử kim, bạch ngân, lưu ly, thủy tinh, xà cừ, san hô, hổ phách."

"Không tệ, ta tu luyện Thất Bảo Pháp Hoa Kinh của Linh Quốc Tự. Phật Môn bây giờ ngoài ta ra vẫn chưa có ai tu hành công pháp này tới cảnh giới đó, hơn nữa còn luyện thất bảo của Phật Môn thành phật bảo bản mệnh của ta."

Thất Bảo Tăng Vương nói với giọng điệu ngạo mạn.

Vô Úy Tăng nhíu mày, cho dù là pháp bảo hay phật bảo cũng không phải là càng nhiều thì càng tốt, số lượng người tu hành có thể khống chế là có hạn. Mặc dù hắn cũng có thể khống chế bảy món phật bảo nhưng uy lực sẽ giảm đi rất nhiều, hơn nữa giữa chúng sẽ có sự xung đột. Trong chiến đấu thì hiệu quả của nó còn không bằng chỉ thôi động hai ba món pháp bảo.

Mà Thất Bảo Tăng Vương lại có thể đồng thời khống chế bảy món phật bảo, uy lực của chúng chẳng những không giảm mà còn có thể liên kết với nhau, phát huy uy lực càng hớn. Cho dù không phải vô địch thiên hạ cũng là hiếm có ai có thể đánh thắng. Cho dù thiên phú của Tiểu An có cao đến đâu thì nàng cũng chỉ vừa trải qua lần thiên kiếp thứ ba. Chỉ tính riêng tu vi đã thua Thất Bảo Tăng Vương nhiều, lại còn phải đối đầu với thất bảo của Phật Môn, gần như là không có phần thắng.

"Đại sư phật pháp tinh thâm, Nhất Ý vô cùng bội phục."

Thất Bảo Tăng Vương nghe vậy thì mỉm cười, hắn quét ngang Tử Kim Thiền Trượng trong tay, từng chiếc vòng vàng va vào nhau phát ra âm thanh vui tai:

"Thiền trượng này chính là dùng tử kim chế tạo thành, nếu muốn trảm yêu trừ ma thì chỉ cần bảo vật này là đủ. Nhưng hôm nay ta cũng không ngại để ngươi mở mang tầm mắt."