Trong lúc nói chuyện, có một đạo ngân quang chợt hiện lên. Một cái Pháp Luân màu bạc bay ra từ ống tay áo của Thất Bảo Tăng Vương rồi quay tròn, tỏa ra ánh sáng chói mắt. Khắp đỉnh núi đều được bao phủ bởi vầng sáng đó.

Phía sau lưng Thất Bảo Tăng Vương lại xuất hiện hình ảnh một bàn tay lớn vàng óng có hơi mờ ảo, bàn tay ấy đang nâng một ngọn đèn lưu ly. Ánh sáng dập dờn cho người ta cảm giác bên trong ngọn đèn chứa đựng một mảnh hồ rộng lớn, một khi đổ ra có thể nhấn chìm cả Đại Phật Sơn.

"Thật tuyệt diệu."

Tiểu An cất lời khen ngợi, ba món phật bảo này không chỉ là ngoại vật dùng để đánh thắng kẻ địch, nó có cùng một nhịp thở với Thất Bảo Tăng Vương, cứ như là hòa vào một thể.

"Từ khi ta tu luyện thất bảo đại thành, được thụ phong Tăng Vương tới giờ thì những kẻ địch ta gặp được cũng chỉ có thể khiến ta dùng tới ba món phật bảo này mà thôi."

Thất Bảo Tăng Vương đáp.

"Không biết bốn món khác có hình dáng như thế nào?"

Trong mắt Tiểu An không hề có chút chiến ý nào, cứ như một đệ tử khiêm tốn đang thỉnh giáo Phật Pháp từ sư phụ.

"Nếu ngươi đã tò mò thì ta đây sẽ giúp ngươi mở rộng tầm mắt."

Thất Bảo Tăng Vương cười rồi triệu hồi ra bốn món phật bảo còn lại: Một thanh kiếm thủy tinh tỏa ra ánh sáng bảy màu, một viên xà cừ chưa qua mài dũa, một ngọn núi san hô màu đảo tươi và một chuỗi tràng hạt hổ phách.

Chỉ một lúc sau, ánh sáng phát ra từ phật bảo tỏa ra khắp nơi, chúng dung hòa vào nhau, sáng hơn cả ánh nắng mới vừa dâng lên ở phía đông.

Thất Bảo Tăng Vương cứ thế đứng trong vầng sáng đó, phía sau lưng hắn có một tượng phật ẩn hiện. Tượng phật ba đầu sáu tay, tỏa ra ánh sáng lung linh, mỗi bàn tay nắm lấy một món phật bảo. Nhìn qua rất trang nghiêm mà lộng lẫy.

"Đây chính là Đa Bảo Như Lai, vị phật của Đông Phương Bảo Tịnh Thế Giới, cũng là vị phật mà ta cung phụng."

Cả Vô Úy Tăng và Bất Nộ Tăng đều cúi đầu tụng phật hiệu của Đa Bảo Như Lai. Mặc dù Thiền Tông tôn sùng trong lòng có phật, nhưng đối với chân phật thì vẫn duy trì sự kính sợ tuyệt đối. Dù đó chỉ là một huyễn ảnh hay một pho tượng.

Chỉ có Lý Thanh Sơn là cứng đầu nhìn thẳng về phía tượng phật kia. Hắn cảm thấy trừ việc màu sắc rực rỡ hơn một chút ra thì chẳng có gì khác những tượng phật hắn thường thấy.

"Đúng là một tên nghịch tử, nếu không phải hôm nay còn có việc cần làm thì ta chắc chắn phải khiến ngươi ăn đủ!"

Thất Bảo Tăng Vương không vui trong lòng, mà tư thế ngẩng đầu ngắm nhìn của Tiểu An lại được hắn cho rằng là biểu hiện của tôn sùng Phật Pháp.

"Ta có thể tu luyện Thất Bảo Pháp Hoa Kinh tới mức này không chỉ dựa vào thiên tư ngộ tính, mà còn phải nhờ vào sự ủng hộ hết mình của Linh Quốc Tự. Nếu là tông môn quá mức tầm thường, thì cho dù có công pháp ghê gớm đến đâu cũng hiếm có người có thể tu tập."

Vô Úy Tăng cũng không phản bác lại những gì Thất Bảo Tăng Vương nói. Sự trân quý của bảy món phật bảo này không những vì giá trị của nó rất cao, mà còn vì rất khó có thể thu thập được. Chỉ Long Châu mới có đầy đủ những kỳ trân dị bảo trong thiên hạ.

"Sao rồi, ta đã cho ngươi thấy những gì ngươi muốn thấy, còn muốn đọ sức với ta hay không?"

Thất Bảo Tăng Vương cười rồi nói với Tiểu An.

"Nhất Ý, ngươi muốn đi thì cứ đi! Dựa vào thiên tư và ngộ tính của ngươi thì cho dù ở đâu ngươi vẫn có thể đứng vững chân mình."

Vô Úy Tăng thở dài một hơi, hắn cũng không chắc rằng Tiểu An có thể đánh thắng Thất Bảo Tăng Vương, cùng lắm chỉ có thể không bị thua mà thôi. Cuộc cá cược này của Tiểu An chẳng khác nào là tự bán mình.

"Thất Bảo đại sư, ta có thể đánh bại ngươi."

Giọng nói của Tiểu An bình tĩnh như nước, ngay cả sự tôn kính đối với Thất Bảo Tăng Vương trong giọng nói cũng chẳng hề giảm bớt chút nào. Nhưng những gì nàng nói lại khiến tất cả mọi người ở đây đều giật mình, tất nhiên là trừ Lý Thanh Sơn ra.

Đặc biệt là Thất Bảo Tăng Vương thì nghi ngờ mình đã nghe lầm, hắn nhìn về phía Tiểu An rồi cố ý hỏi lại:

"Ngươi nói gì?"

Lý Thanh Sơn ngồi trên ngưỡng cửa cao cao của Đại Hùng bảo điện, thái độ hững hờ như việc này không liên quan tới mình. Mặc dù bình thường mà nói, dưới tình huống che giấu Chu Nhan Bạch Cốt Đạo chỉ dựa vào phật pháp tu vi thì Tiểu An không thể nào chiến thắng Thất Bảo Tăng Vương, nhưng Lý Thanh Sơn còn tin tưởng Tiểu An hơn cả tin tưởng bản thân mình.

"Ta có thể đánh bại ngươi."

Tiểu An nói lại.

Thất Bảo Tăng Vương không những không giận mà còn cười:

"Vậy được rồi, ngươi ra tay đi."

"Cẩn thận."

Tiểu An đưa tay phải ra để lộ một món phật bảo. Trên cổ tay trắng ngần như ngà voi có một chuỗi tràng hạt màu vàng kim. Nàng nhẹ nhàng vung tay lên khiến kim tinh bay đầy trời, như đang kết thành trận thế bay thẳng về phía Thất Bảo Tăng Vương.

Thất Bảo Tăng Vương không thèm để chuỗi tràng hạt này vào mắt, hắn cho rằng đây chỉ là một món phật bảo bình thường mà thôi. Cho tới khi ba mươi hai viên tràng hạt kết thành trận thế bao phủ lấy hắn thì Thất Bảo Tăng Vương mới cảm thấy sợ hãi:

"Không thể nào!"

Đây không phải là một món phật bảo, mà là một bộ phật bảo. Mặc dù phẩm chất của mỗi một hạt tràng đều không cao, nhưng một khi kết thành trận thế thì có uy lực lớn tới nỗi có thể phá núi chặn sông!