Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2015. Thất Bảo Đại Sư

Chỉ một lát sau, bảo quang sáng chói đã bị chèn ép rút lui về quanh người Thất Bảo Tăng Vương. Hư ảnh Đa Bảo Như Lai phía sau hắn cũng nhiễu động như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

"Điều này..."

Vô Úy Tăng và Bất Nộ Tăng nhìn nhau, trong mắt hai người tràn ngập vẻ kích động. Bọn hắn không biết nên dùng từ gì để diễn tả tâm trạng lúc này, đành cùng nhau nhìn về phía Tiểu An một lần nữa.

Đôi mắt Tiểu An không gợn sóng, vẫn bình tĩnh như trước, trên gương mặt nhỏ nhắn của nàng cũng không hề có vẻ tự đắc, giọng nói vẫn khiêm tốn lễ phép:

"Thất Bảo đại sư, đây là phật bảo của ta, xin đại sư chỉ giáo."

Thất Bảo Tăng Vương đã không còn tâm trạng để đáp lời Tiểu An, hắn dốc sức thôi động bảy món phật bảo, chia ra nhiều hướng lao về phía Tiểu An.

Ba mươi ba hạt tràng màu vàng kim nối đuôi nhau lượn vòng, nó không tiếp tục đè xuống mà tùy tiện để cho Thất Bảo Tăng Vương phá trận.

Vì để che giấu tu vi Chu Nhan Bạch Cốt Đạo, Khô Cốt Ma Trận cũng không thể phát huy ra toàn bộ uy lực của nó. Nhưng chỉ chừng ấy vẫn có thể áp chế Thất Bảo Tăng Vương một cách tùy tiện. Cho dù hắn có thi triển ra thủ đoạn ghê gớm ra sao cũng không thể rung chuyển dù chỉ một chút.

Mặt trời đỏ dần dâng lên từ chân núi phía đông, thời gian từ từ trôi qua, mồ hôi đã thấm đẫm vầng trán của Thất Bảo Tăng Vương. Hắn đã mất đi dáng vẻ phấn chấn lúc đầu mà thay vào đó là sự lo âu không thôi. Mọi chuyện trước mắt vượt quá sự tưởng tượng của hắn, khiến Thất Bảo Tăng Vương tới bây giờ vẫn chưa thể nào tiếp thu được.

Bỗng nhiên Tiểu An cất bước tiến lên, tay phải nàng đặt lên chuôi đao bên hông. Theo từng bước chân nàng đi, Khô Cốt Niệm Châu từ từ đè xuống, mang theo sức mạnh không thể chống đỡ!

"Hả?"

Lý Thanh Sơn thấy vậy thì có chút kinh ngạc, Tiểu An muốn dùng Trảm Phiền Đao ư?

Nếu để lộ ra Trảm Phiền Đao thì chắc chắn sẽ bị Vô Úy Tăng nhận ra. Đến lúc đó thì phải giải thích như thế nào đây?

Tiểu An đi tới trước mặt Thất Bảo Tăng Vương. Khô Cốt Niệm Châu đã áp chế phạm vi vài thước xung quanh hắn, hư ảnh của Đa Bảo Như Lai đã tan rã tù lúc nào. Trong ánh mắt kinh hãi của Thất Bảo Tăng Vương, ánh đao hiện lên...

"Nhất Ý không thể làm vậy!"

Vô Úy Tăng cất tiếng ngăn cản. Cho dù Vô Úy Tăng có chán ghét Thất Bảo Tăng Vương đến đâu đi chăng nữa cũng không thể để máu của hắn nhuộm đỏ Đại Phật Sơn. Nếu vậy sao bọn hắn có thể đối mặt với người trong Phật Môn khắp thiên hạ, Linh Quốc Tự chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ. Nhưng mọi chuyện xảy ra quá nhanh, hắn không thể ngăn cản.

Một vài giây sau, bảo quang, phật quang, đao quang đều biến mất chẳng còn thấy gì nữa.

Thất Bảo Tăng Vương ngồi ngay ở đó, vẻ mặt thay đổi không ngừng. Lúc thì nhíu mày trầm tư, khi thì buồn bã hối hận, lúc lại vui vẻ mỉm cười.

Tiểu An cất thanh đao vào vỏ, im lặng mà đứng đó.

"Chẳng lẽ thanh đao này là..."

Vô Úy Tăng kinh ngạc thốt lên. Trong nháy mắt thanh đao ra khỏi vỏ, hắn đã nhìn thấy bộ dạng của thanh đao rất rõ ràng. Mặc dù Trảm Phiền Đao đã biến mất nhiều năm nhưng bộ dáng của nó luôn được khắc sâu trong trí nhớ của mỗi một đời phương trượng. Bọn hắn không dám quên, cũng không thể quên! Sự tác động từ chuyện này đối với hắn còn lớn hơn ba mươi ba hạt tràng phật bảo kia nhiều.

"Là Trảm Phiền Đao, đại sư thấy sao?"

Tay phải của Tiểu An nhẹ nhàng vẫy một cái, Khô Cốt Niệm Châu lần lượt quay về trên cổ tay nàng.

"Hóa ra đây là Trảm Phiền Đao, quả nhiên vô cùng tuyệt diệu. Thất Bảo tạ ơn."

Thất Bảo Tăng Vương đứng dậy rồi chắp tay trước ngực, cúi đầu với Tiểu An.

"Đại sư không cần đa lễ."

Tiểu An tránh ra vài bước.

"Uổng cho tu vi mấy trăm năm của ta, bản thân mình có tham niệm còn không nhận ra được. Lại có ý kiêu căng ngạo mạn, phạm vào vọng ngữ giới. Cũng may có một trảm của đạo hữu."

Thất Bảo Tăng Vương nói với vẻ hổ thẹn.

Nếu như không phải Lý Thanh Sơn biết lực lượng thần kỳ của Trảm Phiền Đao thì chắc chắn sẽ nghi ngờ Tiểu An đã đánh hỏng não của Thất Bảo Tăng Vương rồi. Hiệu quả này chẳng khác nào là khởi động lại máy chủ cả.

Nếu hắn ra tay thì chém giết Thất Bảo Tăng Vương là chuyện rất dễ dàng, nhưng sẽ có thêm một đại địch là Linh Quốc Tự. Cho dù đánh bại mà không giết, Thất Bảo Tăng Vương cũng sẽ ôm mối hận trong lòng, từ nay về sau lại có thêm một kẻ địch.

Từ trước đến nay Lý Thanh Sơn không sợ kết thù với người khác, nhưng hắn cũng rất ghét phiền phức. Một đao kia của Tiểu An cũng đã chém đứt mối phiền lòng của hắn.

"Ta phải về Linh Quốc Tự bế quan hối lỗi, cáo từ."

Thất Bảo Tăng Vương thở dài một tiếng rồi nói.

"Cáo từ Thất Bảo sư huynh."

Vô Úy Tăng đang nóng ruột muốn hỏi chuyện Trảm Phiền Đao, không có thời gian giữ Thất Bảo Tăng Vương lại.

Trước khi đi, Thất Bảo Tăng Vương còn nói với Lý Thanh Sơn:

"Cho dù ngươi không phải Ma Vương, cũng không phải người trong Phật Môn. Tự Khánh thái tử ôm mối thù sâu như biển đối với ngươi, ngươi tự giải quyết cho tốt đi!"

"Đại sư yên tâm, nam nhi không có mối thù nào là không báo. Loại người tôm tép nhãi nhép như vậy, sớm muộn gì cũng chết dưới đao của ta."

Lý Thanh Sơn đáp.