Thất Bảo Tăng Vương nhìn chằm chằm Lý Thanh Sơn một lúc, rồi lại nói với Tiểu An:

"Phong tứ Tăng Vương sẽ đến nhanh thôi, cửa lớn của Linh Quốc Tự luôn rộng mở chào đón ngươi."

Hắn nói xong mới vượt không mà đi, nhưng tư thái khiêm tốn hơn nhiều so với lúc đến.

"Nhất Ý, ngươi lấy thanh Trảm Phiền Đao này từ chỗ nào?"

Thất Bảo Tăng Vương vừa đi thì Vô Úy Tăng đã vội cất tiếng hỏi.

"Vô Úy phương trượng, nơi này không thích hợp để nói chuyện."

Tiểu An đáp.

Vậy là mấy người đi vào trong Đại Hùng bảo điện. Tiểu An lại rút Trảm Phiền Đao ra rồi đưa cho Vô Úy Tăng.

Vô Úy Tăng dùng hai tay đón lấy Trảm Phiền Đao, tâm trạng hắn xúc động không thôi. Cả tâm trí đều bị thanh đao trong tay hấp dẫn, hắn lẩm bẩm:

"Quả nhiên là Trảm Phiền Đao!"

Cũng không trách tại sao Vô Úy Tăng lại kích động như vậy, bởi vì ý nghĩa của Trảm Phiền Đao đối với Thiên Long Thiền Viện quá lớn. Cho dù là dùng mười phật bảo khác bù đắp cũng không thể được.

"Thanh đao này là do Kim Thiền Linh Vương đưa cho ta."

Tiểu An đáp.

"Kim Thiền Linh Vương?"

Lúc này Vô Úy Tăng mới rời mắt khỏi Trảm Phiền Đao. Hắn khẽ nhíu mày, bởi đây là cái tên mà Thiên Long Thiền Viện không thể nào quên.

"Sao hắn lại đưa nó cho ngươi?"

"Ta dùng Thiên Long Thiện Xướng để trao đổi."

Tiểu An đáp.

"Ngươi!"

Vô Úy Tăng chỉ tay vào mặt Tiểu An. Nếu là đệ tử tầm thường dám lấy tuyệt học chí cao của Thiên Long Thiền Viện truyền cho Kim Thiền Linh Vương thì hắn sẽ trực tiếp ra tay trừng phạt. Cho dù là để đổi Trảm Phiền Đao thì cũng phải phạt nặng.

"Đệ tử phạm phải môn quy, mời phương trượng trách phạt."

Tiểu An nói.

"Thôi vậy, ngươi có thể thu hồi lại thanh đao này cũng xem như đã lập công lớn với Thiên Long Thiền Viện. Công tội bù trừ vậy."

Vô Úy Tăng do dự nhiều lần, cuối cùng chỉ có thể bất lực mà xua tay. Mặc dù thanh quy giới luật rất quan trọng, nhưng làm người không thể cứng nhắc. Hắn là phương trượng, điều đầu tiên hắn nghĩ đến phải là cơ nghiệp vạn năm của Thiên Long Thiền Viện, không thể nào tự tay phá hủy nó.

Hơn nữa, nếu Kim Thiền Linh Vương đưa ra điều kiện này với hắn thì hắn cũng sẽ suy nghĩ một chút. Với thân phận và tu vi của Tiểu An thì nàng đã có tư cách đưa ra quyết định thay Thiên Long Thiền Viện. Vô Úy Tăng nghĩ vậy thì cũng dễ chịu hơn.

"Thứ ta đổi về cũng không chỉ có mỗi thanh đao này."

Tiểu An lại nói thêm.

"Còn có gì nữa?"

Vô Úy Tăng hỏi.

"Còn có tính mạng của Phi Thiên Hoàng Vương."

Tiểu An đáp.

"Cái gì?"

Vô Úy Tăng hô lên.

"Mấy ngày nữa Kim Thiền Linh Vương sẽ phi thăng, ta đã nói chuyện này cho Phi Thiên Hoàng Vương biết."

Mặc dù Tiểu An nói rất đơn giản, nhưng những người có mặt ở đây không có ai là kẻ ngu dốt. Rất nhanh bọn họ đã phác họa ra một kế hoạch đại khái trong đầu mình:

Phi Thiên Hoàng Vương vô cùng căm hận Kim Thiền Linh Vương. Lúc Kim Thiền Linh Vương phi thăng thì chắc chắn hắn sẽ liều lĩnh tiến đến ngăn cản, chỉ cần bọn họ bày sẵn thiên la địa võng thì chắc chắn có thể giết chết hắn. Hơn nữa nếu thế thì ân oán hơn mấy ngàn năm của Thiên Long Thiền Viện và Kim Thiền Linh Vương cũng có thể kết thúc.

Lý Thanh Sơn nhìn về phía Tiểu An với ánh mắt kinh ngạc. Những gì nàng nói hoàn toàn khác biệt với kế hoạch ban đầu của bọn hắn. Nếu mọi chuyện đều đúng theo những gì dự đoán thì bọn hắn hoàn toàn có thể đứng khoanh tay nhìn các đại tu sĩ Thanh Châu vây quét Phi Thiên Hoàng Vương, giảm mức nguy hiểm xuống thấp nhất.

Vô Úy Tăng vô cùng mừng rỡ, hắn đưa Trảm Phiền Đao cho Tiểu An rồi nói:

"Ngươi làm rất tốt!"

---

Vô Úy tăng hơi chần chờ, muốn nói lại thôi, Tiểu An lập tức hiểu ý, cười nói:

“Phương trượng cũng muốn thử uy lực của Trảm Phiền đao này sao?”

“Đúng vậy, người sống một đời, có ai mà không nói nỗi phiền muộn chứ!”

Vô Úy tăng cười lắc lắc đầu.

Tiểu An cũng không nói nhiều, lập tức trở tay chém một đao tới, toàn điện bị ánh đao rọi sáng rồi lại nhanh chóng tĩnh mịch trở lại.

Vô Úy tăng chắp tay trước ngực, đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích.

Một lát sau hắn mới mở mắt, thở dài và nói:

“Đao này quả là huyền diệu!”

“Tới đây nào, bên này còn một vị nữa!”

Lý Thanh Sơn khoác tay lên bả vai Bất Nộ tăng, gọi với về phía Tiểu An.

“Ta có quá nhiều muộn phiền, chém không hết nổi, không chém cũng được! Như câu ‘nhiều rận quá thì không thấy ngứa, nhiều phiền muộn rồi nên có thêm nữa cũng không sầu lo’.”

Bất Nộ tăng tung một chưởng đẩy tay Lý Thanh Sơn ra, cười ha ha nói.

“Đại sư thông tuệ sáng suốt, tất nhiên không cần vật ngoài thân như này trợ giúp.”

Tiểu An nói.

“Ta đã kêu Nhất Đăng đến đây, hắn chỉ thiếu chút nữa là vượt qua được thiên kiếp thứ ba, nên đang rất cần đao này.”

Vô Úy tăng nói, Bất Nộ tăng không cần nhưng ngàn vạn đệ tử của Thiên Long thiền viện cần. Sau khi tự mình cảm nhận uy lực thần kỳ của Trảm Phiền đao, hắn đã phác họa ra cảnh tượng tất cả đệ tử Thiên Long thiền viện đều không còn muộn phiền, tu vi tiến bộ nhanh chóng ở trong đầu.

“Được.”

Tiểu An đáp lại.

Vô Úy tăng suy tư một lát rồi nói thêm mấy cái tên, tất cả đều là nhân vật có danh tiếng hiển hách trong Thiên Long thiền viện. Suy cho cùng người sống một đời đều có buồn phiền, mà chưa chắc nỗi buồn phiền của tu hành giả đã ít hơn phàm nhân, đặc biệt là phàm nhân có thể ôm ấp nỗi buồn phiền mà sống. Nhưng tu hành giả và đặc biệt là Phật tu, nếu không thể dứt bỏ phiền muộn thì tu vi khó mà tiến bộ, nếu như nỗi buồn phiền quá sâu nặng thì sẽ hóa thành tâm ma.