Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2017. Phiền Não Tức Bồ Đề

Thanh Trảm Phiền đao này thực sự như vị cứu tinh từ trên trời giáng xuống, mà cho dù Tiểu An - người giữ thanh đao này - không kế thừa vị trí phương trượng thì cũng có địa vị vô cùng siêu nhiên, chớ nói chi là còn có thực lực cường đại kinh hãi thế tục. Bây giờ, nàng đã không còn chút vẻ yếu thế nào khi đứng trước mặt Vô Úy tăng.

“Sư huynh, phiền não tức Bồ Đề!”

Bất Nộ tăng bỗng lên tiếng, nếu như một người chưa gặp bất kỳ chuyện buồn phiền gì từ lúc sinh ra đến lớn lên thì tuyệt đối không có cái gọi là trí tuệ. Mà nếu như không có trí tuệ thì cho dù chém bỏ nỗi buồn phiền tạm thời, chắc chắn nó cũng sẽ trở lại rất nhanh, chung quy chỉ phí công.

“A di đà Phật, sư đệ giáo huấn rất đúng, là do ta cao hứng quá.”

Vô Úy tăng liệt kê danh sách trong lòng một lần nữa, giảm bớt nhiều tiêu chuẩn, âm thầm hạ quyết tâm chỉ dùng Trảm Phiền đao để cứu những đệ tử môn đồ có phiền não sâu nặng, gần như hóa thành ma.

Không bao lâu sau, những người trong danh sách cũng đến Đại Hùng bảo điện, Lý Thanh Sơn để ý thấy tu vi của những người này có mạnh có yếu, nhưng đều mang vẻ mặt sầu khổ như nhau, đặc biệt là một lão hòa thượng, quả thực như là một người mắc chứng trầm cảm nặng, hốc mắt lõm sâu, mặt xám như tro tàn, so sánh thì gương mặt xấu xí kia của Nhất Đăng hòa thượng còn trông vừa mắt hơn một xíu.

“Phượng trượng triệu tập chúng ta đến đây vì chuyện gì vậy?”

Nhất Đăng hòa thượng hỏi.

“Các ngươi đều bị buồn phiền quấn thân ảnh hưởng đến tu vi của bản thân, đúng lúc Nhất Ý đoạt về được Trảm Phiền đao – bảo vật trấn tự của Thiên Long thiền viện, các ngươi có thể thử một lần.”

Vô Úy tăng nói.

Chư tăng đều lộ ra vẻ kích động kinh ngạc:

“Trảm Phiền đao!”

“Đúng là thanh Trảm Phiền đao kia sao?”

“Chẳng phải đã rơi vào tay Kim Thiền Linh Vương rồi sao?”

Lại có người khác thắc mắc:

“Nhưng mà phương trượng à, Trảm Phiền đao là chí bảo của Thiên Long thiền viện ta, đâu dễ dàng khống chế như vậy!”

“Các ngươi có thể yên tâm, Nhất Ý đã vượt qua thiên kiếp thứ ba, ít ngày nữa sẽ được phong ‘Tăng vương’.”

Trong cung điện lập tức yên tĩnh vì câu nói này, ánh mắt mọi người đều tập trung về phía Tiểu An, có ai lại không biết hai chữ ‘Tăng vương’ này có ý nghĩa như thế nào chứ!”

Vô Úy tăng nói:

“Nếu như có ai không muốn nhờ sự trợ giúp từ vật bên ngoài, muốn giải quyết nỗi phiền muộn bằng ý chí của bản thân thì lui về sau một bước.”

Một lát sau, Vô Úy tăng gật gù vừa ý khi thấy không có một tăng nhân nào lùi về sau, cuối cùng cũng coi như tự mình biết mình.

“Các ngươi cũng không cần cảm thấy nhờ sự giúp đỡ của vật bên ngoài có gì đáng thẹn, ta cũng vừa lấy thân thử đao, Thất Bảo tăng vương đến từ Linh Quốc Tự cũng có thu hoạch lớn. Mặc dù tác dụng của Trảm Phiền đao chỉ là tạm thời, nhưng các ngươi phải nhớ kỹ cảm giác trong lúc trong nháy mắt này, duy trì đầu óc minh mẫn, minh tâm kiến tánh (1), tất nhiên vô cùng có ích đối với tu vi!”

(1) Minh tâm kiến tánh: Minh tâm nghĩa là phải biết rõ cái tâm nào chân thật và cái tâm nào giả dối. Kiến tánh là ngầm nhận hay thấy rõ cái tánh chân thật của chính mình.

Thế là các chư tăng thay phiên tiến lên tiếp nhân một đao của Tiểu An, Lý Thanh Sơn ở bên cạnh nhìn mà trong lòng cũng hơi cảm khái:

“Nàng thực sự khác trước rồi.”

Trong một tòa thiền đường yên tĩnh ở bên trái của Đại Phật sơn, Lý Thanh Sơn đẩy nguyệt môn ra, ngóng nhìn dãy núi trập trùng nhưng trong lòng chẳng hề bình tĩnh, bỗng hắn quay đầu lại và hỏi:

“Chém xong hết rồi sao?”

“Ừm.”

Tiểu An lẳng lặng đứng dưới gốc cây bồ đề.

“Vậy thì tốt.”

Bầu không khí bỗng trở nên trầm lặng, chỉ có ánh trăng lặng lẽ chiếu xuống, Lý Thanh Sơn sắp xếp từ ngữ mà vẫn chưa biết nên mở miệng thế nào.

“Thanh Sơn, ngươi trách ta tự ý thay đổi kế hoạch?”

“Ta không trách ngươi, ngươi cũng muốn tốt cho ta thôi. Nhưng Kim Thiền Linh Vương có ơn với chúng ta, làm như vậy chẳng phải là lấy oán trả ơn hay sao?”

Lý Thanh Sơn cau mày hỏi, xưa nay hắn luôn ân oán rõ ràng, nhưng kế hoạch của Tiểu An lại bán đứng cả Kim Thiền Linh Vương, vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc của hắn.

Tiểu An bước từ từ đến bên cạnh hắn, nhẹ nhàng dựa sát vào lòng hắn:

“Giúp Kim Thiền Linh Vương phi thăng thuận lợi cũng là một phần của kế hoạch mà.”

“Chúng ta có hai mục đích, một là giúp đỡ Kim Thiền Linh Vương, hai là giết chết Phi Thiên Hoàng Vương. Nhưng Phi Thiên Hoàng Vương đâu có dễ giết như vậy.”

Lý Thanh Sơn gật gù, một đại yêu vương không hề có điểm mấu chốt thực sự quá đáng ghét:

“Nhưng chúng ta mà hợp lực thì kiểu gì cũng nắm chắc bảy tám phần.”

“Không, không cao như vậy đâu, ta chính là biến số lớn nhất trong đó. Thanh Châu không không giống trên biển, lúc Kim Thiền Linh Vương độ kiếp thì chắc chắn sẽ hấp dẫn tất cả đại tu sĩ đến quan sát. Mà một khi ta thi triển Chu Nhan Bạch Cốt Đạo thì Phật môn khắp thiên hạ sẽ không khoan dung, chắc chắn sẽ bị Thiên Long thiền viện coi là đại địch, nói không chừng còn giao chiến một hồi, nhưng ta không muốn giết bất cứ ai của Thiên Long thiền viện nữa.”

“Hơn nữa, nếu Kim Thiền Linh Vương muốn phi thăng thuận lợi thì rất có thể Thiên Long thiền viện là mối trở ngại chỉ đứng sau Phi Thiên Hoàng Vương, tin chắc Vô Úy phương trượng cực kỳ hi vọng rằng hắn sẽ đồng quy vu tận với Phi Thiên Hoàng Vương, vì thế thay vì mặc cho số mệnh thì chẳng bằng giảm thiểu biến số hết mức có thể.”