“Ta đã báo chuyện Kim Thiền Linh Vương bất chấp mối nguy hiểm hiểm phi thăng thất bại cũng phải tiêu diệt Phi Thiên Hoàng Vương cho Vô Úy phương trượng biết. Kim Thiền Linh Vương đã từng làm như thế, nên cũng không khó để lấy được sự tín nhiệm với mọi người. Giờ hắn lại giao Trảm Phiền đao ra, có thể coi là chủ động giảng hòa, tin rằng Vô Úy phương trượng sẽ đưa ra lựa chọn chính xác.”
Trong con ngươi Tiểu An lóe lên tia sáng.
Lý Thanh Sơn bỗng không còn lời nào để nói, trù tính lần này của nàng chẳng những ăn chắc giết được Phi Thiên Hoàng Vương hơn, mà cũng đảm bảo việc độ kiếp phi thăng của Kim Thiền Linh Vương hơn, lại không cần bọn họ phải chém giết, hơn nữa còn đường đường hoàng hoàng, vừa không thẹn với Kim Thiền Linh Vương mà càng không thẹn với hắn.
Lý Thanh Sơn vươn tay ra ôm nàng vào trong ngực, vui mừng nói:
“Thì ra là như vậy, đúng là ta tự tìm phiền muộn mà.”
Sau đó hắn lại lắc đầu:
“Chẳng qua ta đột nhiên cảm thấy ăn quả Trí Tuệ thực vô ích.”
“Ngươi chỉ không thích suy xét những thứ này thôi…”
Tiểu An cười nói.
“Ta cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để đại chiến một trận với Phi Thiên Hoàng Vương, ngươi đúng là biết cách lật đổ kế hoạch của ta!”
Lý Thanh Sơn bóp bóp chiếc mũi ngọc nhỏ xinh của nàng, giọng điệu vừa có chút trách móc lại có chút cưng chiều.
“Ta chỉ muốn cố gắng giảm thiểu phiền phức hết mức.”
Tiểu An nói đầy oan ức.
“Ta biết, nhưng về sau vẫn nên bàn bạc trước với ta một chút! Có lúc biện pháp đơn giản nhất hữu hiệu nhất cũng chưa chắc là biện pháp tốt nhất, không có phiền phức cũng có nghĩa là không có khiêu chiến, nhưng suy cho cùng con đường ta đi là phải tiến bộ dũng mãnh, chứ không phải núp trong bóng tối dùng kế, ài! Ta bỗng hiểu rõ ý nghĩa của câu ‘buồn phiền tức Bồ Đề’, xem ra đến cùng vẫn không uổng phí trái Trí Tuệ.”
Tiểu An không khỏi bật cười, cắn môi nói:
“Ừm, ta bảo đảm.”
Lý Thanh Sơn cúi đầu hôn nhẹ lên trán nàng, nốt ruồi son ở mi tâm vẫn rõ nét như trước, nhưng dung nhan đã từ một hài tử ngây thơ ngơ ngác biến thành một thiếu nữ có phong thái tuyệt thế. Thân thể nhỏ nhắn xinh xắn cũng trở nên yểu điệu, quan trọng nhất chính là có suy nghĩ và chủ kiến của chính mình, vừa khiến hắn cảm thấy vui mừng lại thêm chút thất vọng.
“Chắc ngươi cũng phải để lại chút bút tích ở đây chứ?”
“Ta muốn tham dự toàn bộ kế hoạch.”
“Cũng được, ta tranh thủ đến Tàng Kiếm cung một chuyến, rút thanh kiếm mà bọn họ nợ ta ra.”
Mặc dù đối với Lý Thanh Sơn mà nói thì có thanh bảo kiếm của Tàng Kiếm cung cũng được mà không có cũng không sao, nhưng không cần thì phí, lại còn trả thù được Tàng Kiếm cung nữa chứ, cớ sao lại không làm.
“Tàng Kiếm cung.”
Tiểu An hơi trầm ngâm.
“Sao vậy?”
“Không có gì.”
“Lại ấp a ấp úng, à đúng rồi, nếu trí nhớ của ngươi đã khôi phục vậy đến cùng ai là người hại ngươi lúc trước. Chẳng lẽ chính là ‘Minh phi’ gì gì đó đó sao, chúng ta không báo mối thù này không được!”
“Khó mà nói.”
Tiểu An lắc lắc đầu, cũng hơi nghi hoặc.
“Dù sao cũng không vội ngay, chờ xong việc nơi này thì chúng ta lại điều tra xem sao. Quan tâm hắn là tên khốn kiếp nào làm gì, ta cứ lôi lần lượt từng người ra lấy máu là được.”
Lý Thanh Sơn nói xong thì muốn lập tức khởi hành về phương bắc, nhưng Tiểu An lại ôm hắn không tha, nhẹ nhàng nói:
“Ngày mai lại đi.”
“Được rồi!”
Thế là hai người lẳng lặng ôm nhau mà nhìn quần sơn bao la dưới ánh trăng, dù không nói gì nhiều nhưng trong lòng lại ngầm hiểu.
Trên đỉnh Đại Phật sơn, Vô Úy tăng nhìn tình cảnh này mà nhíu mày vài lần, cuối cùng thở dài một tiếng rồi xoay người trở lại thiện phòng, suy xét xem với kế hoạch lần này thì phải liên lạc với đối tượng nào.
Đương nhiên Sở Liệt vương là người đầu tiên rồi!
…
Sở Vương phủ.
Quản gia của vương phủ đang dẫn hai người băng qua hành lang uốn khúc quanh co, đi tới trước một tiểu lâu tĩnh mịch. Chưa đợi quản gia lên tiếng thì cánh cửa bỗng mở ra, một nam tử trung niên bước từ trong ra, trên người mặc hoa phục màu xanh, trong tay cầm một cuốn sách, hờ hững đánh giá hai người ở phía sau quản gia.
Một người là lão già có vóc người thấp bé, mặt đen như than. Người còn lại là một nữ tử với dáng dấp thon dài, gương mặt như bạch ngọc. Rõ ràng tu vi của nữ tử cao hơn lão già bên cạnh một cảnh giới, nhưng lại vô cùng tôn kính lão già. Hai người đó chính là Như Tâm và Hoa Từ.
“Đệ tử Y gia Hoa Từ, Như Tâm tham kiến vương thượng!”
Sở Liệt vương hỏi:
“Nghe nói các ngươi có biện pháp đối phó với nạn châu chấu?”
“Có.”
Như Tâm tự tin nói.
“Ngươi không phải nhân tộc?”
Đôi mắt của Sở Liệt vương híp lại, liếc mắt một cái đã nhìn ra khí tức dị nhân trên người Như Tâm. Hắn thấy kỳ lạ vì mình lại không thể đoán ra nàng thuộc huyết mạch bộ tộc nào ngay lập tức.
“Điều này có quan trọng không?”
Như Tâm hỏi ngược lại.
“Trả lời thành thật, quan trọng hay không không phải do ngươi quyết định.”
Quản gia trách mắng.
“Vương phủ đối xử với nhân tài như thế à?”
Như Tâm cũng thấy nhiều nên quen, tất nhiên sẽ không bị một quản gia dọa sợ. Đúng là Hoa Từ trông hơi không tự nhiên nhưng với cái mặt than kia thì cũng không dễ nhìn ra.
“Nhân tài? Trong số thượng khanh của vương phủ không một ai tu vi thấp hơn thiên kiếp thứ ba.”
Khóe miệng Sở Liệt vương nhếch lên một nụ cười trào phúng không quá rõ ràng.