“Vậy vương thượng có thể để bọn họ đi giải quyết nạn châu chấu, chúng ta xin cáo từ.”
Như Tâm nói.
“Được rồi, ngươi nói biện pháp của ngươi đi, hi vọng không lãng phí thời gian của ta.”
Sở Liệt vương nói.
Như Tâm lập tức trình bày, ban đầu Sở Liệt vương có hơi hững hờ, vì vấn đề mà một đám tu si còn thấy khó giải quyết, há lại là vấn đề mà một tu sĩ Kim Đan và một tu sĩ Trúc Cơ có thể giải quyết được. Chớ nói chi là đệ tử Y gia còn không giỏi về đánh giết, nhưng khi nghe Như Tâm giải thích thì hắn cũng bắt đầu nghiêm túc.
Hắn đã triệu tập thượng khanh để thảo luận nhiều lần, mục tiêu luôn là làm sao để tìm ra Phi Thiên Hoàng Vương rồi giết, nhưng phương án của Như Tâm lại là một phương thức giải quyết hoàn toàn khác. Mặc dù không thể giết Phi Thiên Hoàng Vương, nhưng cũng có thể ngăn chặn căn bản nạn châu, từ đó bức bách Phi Thiên Hoàng Vương.
Đợi khi Như Tâm ngừng lại thì Sở Liệt vương nhắm mắt trầm tư một lát, lát sau mới mở mắt ra và nói:
“Không được lãng phí thời gian, các ngươi lập tức đi phân tán ôn dịch, ta sẽ phái người bảo vệ các ngươi, cũng dốc toàn lực phối hợp hành động cùng các ngươi. Sau khi chuyện này thành công thì các ngươi chính là thượng khanh của vương phủ, ta sẽ tự mình bố trí tiệc khánh công cho các ngươi!”
Như Tâm và Hoa Từ xin cáo lui, còn Sở Liệt vương thì một mình bồi hồi trong đình viện chốc lát, bỗng nhiên lại nhận được tin từ Thiên Long thiền viện nên không khỏi lộ ra vẻ vui mừng. Thực sự là trời cũng giúp ta, hai bút cùng vẽ như này, cuối cùng cũng giải quyết được mối họa lớn trong lòng hắn lúc này!
Mà trong đó còn chứa một tin tức khác, khiến cho hắn cực kỳ tò mò:
“Nhất Ý kia không chỉ tìm về được Trảm Phiền đao và ước định với Kim Thiền Linh Vương, thế mà còn vượt qua thiên kiếp thứ ba, đánh bại Thất Bảo tăng vương, thực sự là kỳ tài khó mà tin nổi, ngay cả chuyện của Tiểu Thuyết Gia cũng kém hơn một chút!”
Mặc dù đã nghe đến tên tuổi của Tiểu An từ lâu, nhưng hắn vẫn chưa gặp lần nào, không hiểu sao trong lòng hơi chờ mong, khiến hắn cảm thấy khá kỳ lạ. Hắn đành tạm thời kìm chế ý nghĩ này, chuẩn bị đến Thiên Long thiền viện gặp rồi lại nói, còn suy xét xem nên để ai đi bảo vệ hai đệ tử Y gia kia nữa.
…
“Mời hai vị ở lại đây, chờ vương thượng phái người đến đã.”
Trong một hoa viên nhỏ ở vương phủ, có vẻ thái độ của quản gia đã cung kính hơn nhiều.
“Vâng.”
Hoa Từ đáp.
“Chúc mừng sư phụ, chúc mừng sư phụ sắp trở thành thượng khanh của vương phủ rồi.”
Như Tâm chắp tay cười nói.
“Ngươi tới cũng được rồi, cần gì kiên quyết kéo theo ta đi.”
Hoa Từ vốn không chịu theo Như Tâm đến vương phủ mà là bị Như Tâm lôi đi. Hắn nhìn Như Tâm ở trước mặt, cuối cùng tiểu nữ hài ngày trước cũng không cần khốn khổ vì thù hận nữa rồi, vậy nên cũng không khỏi bật cười ngâm nga.
“Nếu như không phải muốn sư phụ có một cuộc sống tốt hơn thì ta tội gì phải chạy về từ xa như vậy.”
“Ngươi trở về là rất đúng.”
Hoa Từ đáp lại, ngay cả hắn cũng không ngờ một trận ôn dịch có thể cứu vớt muôn dân.
“Tốt xấu gì cũng phải giúp người đột phá thiên kiếp thứ hai, người xem ngay cả Tiền Dung Chỉ cũng đều trở thành tu sĩ Kim Đan, mấy năm gần đây sư phụ quá xao nhãng rồi.”
Như Tâm nói.
“Nàng là thiên tài giống như ngươi, lão hủ như ta sao sánh được.”
“Thiên tài? Chẳng qua là chịu khổ quá nhiều thôi!”
Lúc Như Tâm trở về Bách Gia kinh viện để mời Hoa Từ thì nhìn thấy một thiên tài khác lên hòn đảo biệt lập kia của Tiền Dung Chỉ, tên là Lâm Huyền, hoặc có thể gọi là Sở Thiên.
Hiện tại nàng cũng khó mà biết được, đến cùng bệnh điện và bệnh khùng của hai người kia đã được chữa khỏi chưa, hay là còn phát triển đến giai đoạn cuối, không thể tự thoát ra được!
“Nói có lý.”
“Meo meo.”
Một âm thanh yếu ớt vang lên trong bóng tối cùng với một tiếng mèo kêu, chỉ thấy U Phi
đi tới từ bóng cây lòa xòa, còn ôm một con mèo con màu đen có hai mắt khác màu:
“Phụng lệnh của Sở Liệt vương, ta đến để bảo vệ hai vị an toàn.”
---
Bóng đêm ảm đạm, vầng trăng khuyết mờ nhạt như ẩn như hiện trong mây đen.
Trong một thành phố trống rỗng, nhà lầu mọc như nấm giống như vẫn còn đang giải thích về sự phồn thịnh trong quá khứ.
Gió đêm thổi nhè nhẹ, tiền giấy màu trắng rải đầy trên đất, thỉnh thoảng tung bay theo gió.
Giữa những bóng lầu sừng sững, trên con đường chính thật dài, một chiếc xe ngựa màu đen lặng lẽ chạy tới, trong hai ngọn đèn lồng lưu ly đốt cháy đóm lửa màu xanh giống như tròng mắt u ám. Bốn con ngựa cao to kéo xe như ẩn như hiện, không nghe thấy một tiếng móng ngựa nào.
Xe ngựa đi đến giống như một con sông ngầm chảy vào ao hồ, cũng không quấy rầy sự yên tĩnh của thành thị này.
Màn xe được vén lên, lộ ra một khuôn mặt như ngọc. Như Tâm quét mắt nhìn xung quanh, trên mặt nàng không có chút xúc động nào, nàng thu ánh mắt lại hỏi:
“U Phi đại nhân, mặc dù nơi này có không ít người chết nhưng hình như cũng không có bao nhiêu trứng côn trùng cả.”