Đây từng là một trong tám mươi mốt phủ của Thanh Châu. Sau khi Phi Thiên Hoàng Vương phá thành, mấy triệu người vùi thân trong miệng côn trùng, đồng thời trở thành ổ trùng lớn nhất phía bắc của Thanh Châu, tạo ra vô số yêu tướng Phi Hoàng, thậm chí là yêu soái. Nhưng sau khi tu hành giả ở Thanh Châu nỗ lực thắt cổ thì nơi đây đã hoàn toàn trở thành một tòa thành chết. Mà những con đường lát đá xanh cũng không thích hợp cho việc sinh sôi của những con châu chấu bình thường.
"Chỗ này có loài côn trùng khác.”
U Phi nghiêng người dựa trên giường, dịu dàng vuốt ve con mèo con trong lòng. Con mèo đen lười biếng nằm trong lòng nàng, dáng vẻ không có gì là tức giận, ngược lại rất hợp với tính cách của nàng.
“Người của Tàng Kiếm Cung?”
Như Tâm tùy ý hỏi.
“Ta nên khen ngươi thông minh không?”
U Phi hỏi.
“Cái đó không cần.”
Như Tâm khẽ mỉm cười, nàng buông màn xe xuống lặng lẽ vận chuyển “Vân Lô Thiên Thư”. Nàng cũng không hao tâm tốn sức đi khuyên nhủ U Phi không nên gây thêm rắc rối, cho dù nơi này là phía bắc của Thanh Châu, khu vực kiểm soát của Tàng Kiếm Cung.
"Ngươi quả nhiên rất thông minh.”
U Phi khẽ gật đầu, cúi đầu nói với mèo con trong lòng:
“Huyền Nguyệt ngoan nào, ta giết hai người của Tàng Kiếm Cung báo thù cho ngươi.”
Như Tâm khẽ mở mắt, lộ ra một tia kinh ngạc.
"Chủ nhân, ngươi không cần phiền phức, người khi dễ ta chết rồi."
Huyền Nguyệt không chút hứng thú vẫy vẫy đuôi.
"Làm sao chết chứ? Người của Tàng Kiếm Cung chết cũng không xong đâu. Nhưng mà có một ngày ta sẽ giết chết hết từng người bọn họ, luyện thành quỷ nô.”
U Phi yếu ớt nói, trên khuôn mặt tái nhợt u sầu hiện lên một nụ cười nhàn nhạt.
Huyền Nguyệt ngẩng đầu nhìn U Phi, cuộn người đứng dậy. Nó biết nàng không nói với mình, từ sau trận chiến ở núi Phần Khâu luôn như vậy, có lẽ trước đây cũng như vậy cho nên mới muốn rời khỏi vùng yên vui này, đi đến Long Châu xa xôi.
"Meo. Vậy thì giết đi!"
Nhưng bây giờ nàng không còn muốn đến Long Châu nữa. Nàng thầm nói trong lòng:
"Ta cũng muốn báo thù cho Đại Hắc. Mặc Hải Long Vương, ngươi chờ đó cho ta, dám giết Đại Hắc của ta, ta nhất định sẽ không buông tha cho ngươi!"
Niềm tin này vô vọng như vậy, nhưng cũng kiên quyết như vậy.
Xe ngựa càng đi vào trong trung tâm thành phố, kiến trúc xung quanh càng bị hư hại nghiêm trọng. Từng tòa nhà lầu nghiêng đổ, gần như biến thành một đống phế tích. Có một người đàn ông mặc một bộ quần áo màu xanh, tay cầm một thanh kiếm gãy, vẻ mặt hiu quạnh quanh quẩn ở trung tâm của đống phế tích.
Mà cách đó không xa, một nữ tử áo tím đang ngồi ở góc mái hiên của đại điện đã bị sụp đổ một nửa. Một tay nàng chống má, xuất thần ngẩng đầu nhìn núi mây biến ảo. Dung nhan của nàng cũng không phải là tuyệt sắc nhưng lại có một tinh thần phấn chấn mạnh mẽ đi lên. Mặc dù trong màn đêm thâm trầm, đống đổ nát thê thảm cũng không ảnh hưởng đến nàng chút nào, ngược lại càng thôi thúc khao khát trong mắt nàng.
Nam tử áo xanh ngẩng đầu nhìn thấy nàng, sắc mặc trở nên ấm áp:
“Tử Kiếm, chúng ta trở về đi!"
“Được.”
Dư Tử Kiếm đáp một tiếng, nhảy xuống khỏi mái hiên:
“Sư huynh có thu hoạch gì không?”
"Kiếm ý của Thanh Khư quá mức tinh thâm, sợ rằng phải hơn trăm năm nữa mới có thể hoàn toàn thấu hiểu được.”
Trong lòng Phó Thanh Khâm có chút nghi hoặc, từ sau khi kiếm Thanh Khư bị gãy, những năm này hắn tu luyện vô cùng thuận lợi, còn vượt qua hai lần thiên kiếp nhưng từ đầu năm nay, thời điểm lĩnh hội được kiếm ý Thanh Khư luôn có một cảm giác không phù hợp, giống như thiếu một chút gì đó cho nên mới tìm kiếm linh cảm trong đống đổ nát này.
"Được, đến lúc đó chúng ta cùng nhau song kiếm hợp bích giết sạch toàn bộ quái vật như Phi Thiên Hoàng Vương kia!”
Ánh mắt của Du Tử Kiếm lấp lánh, sát ý thuần túy mát lạnh.
"Giết không hết được.”
Phó Thanh Khâm khẽ lắc đầu. bất luận hắn cố gắng như thế nào thì đống đổ nát như vậy sẽ luôn được sinh ra, kiến trúc có huy hoàng hơn nữa cũng có lúc bị sụp đổ. Hắn mù quáng muốn đi bảo vệ nhưng chỉ là tự mình tìm phiền phức mà thôi.
Cho dù không có yêu ma đến cắn nuốt giết hại ngàn vạn sinh linh này, thì đến cuối cùng bọn họ cũng khó thoát khỏi cái chết. Cái gọi là thiện ác chính tà, lại có cái gì quan trọng hơn đây?
"Giết không hết cũng phải giết!”
Vẻ mặt Dư Tư Kiếm đầy cố chấp.
"Ngươi muốn đi đâu, ta đi cùng ngươi."
Phó Thanh Khâm khó hiểu không biết sao bản thân lại có ý nghĩ làm xáo trộn thiện ác chính tà như vậy, chẳng lẽ hắn bị kiếm ý Thanh Khư này ảnh hưởng quá sâu rồi sao? Nhưng mà sau khi kiếm Thanh Khư bị gãy, đã tiêu trừ được ảnh hưởng của kiếm chủ Thanh Khư của các triều đại. Đáng lẽ ra tất cả những suy nghĩ đều phải xuất phát từ trái tim của hắn mới đúng!
"Đa tạ sư huynh, ta cũng sẽ cố gắng tu hành, sớm ngày song kiếp hợp bích với ngươi.”
Dư Tử Kiếm nói.
Phó Thanh Khâm nhìn vào mắt nàng, trong mắt nàng có màu tím sáng mơ hồ chuyển động, Dư Tử Kiếm kỳ quái hỏi:
"Sao vậy?"
“Không có gì?”
Phó Thanh Khâm nhìn đi chỗ khác, lắc đầu.
Thanh Khư Tử Tiêu, một âm một dương, một thanh kiếm xuất thế, một thanh kiếm khác tất nhiên phải theo sát phía sau, kiếm chủ đa số thành tình nhân. Nhưng điều kỳ lạ chính là bọn họ sớm chiều ở chung nhiều năm như vậy, độ ăn ý đã rất sâu rồi nhưng bọn họ lại không hề có chút tình cảm nào.