Ô Hoàn không giỏi khinh công, chỉ mới chạy mấy trăm dặm đã hơi mất sức, nhưng vẫn không thể thoát được đám thanh niên đó, hắn thầm nghĩ:

“Cứ tiếp tục chạy như vậy thì chắc chắn sẽ mất hết chân khí!”

Khi đến một nơi hẻo lánh, tim hắn bắt đầu đập loạn nhịp, hắn chui vào khu rừng bên đường, đứng yên đó và thở đều, hắn đã sẵn sàng chiến đấu để cắt đứt hoàn toàn những cái đuôi này!

"Đến đây, tên chó săn Lý Thanh Sơn!"

Những người trẻ tuổi đó dừng lại trên đường lớn, ôm đầu gối và thở hổn hển.

"Tên tiểu tử này chạy cũng nhanh thật!"

"Các huynh đệ, có đuổi nữa không?"

"Đuổi cái con khỉ, hôm nay không giao được người, muốn bị trừ lương sao?”

“Các ngươi là người giao hàng sao?”

Ô Hoàn từ trong rừng bước ra, mở to hay mắt, bây giờ mới hiệu ra tại sao những thương nhân đi trên đường lại có dáng vẻ kì lạ như vậy.

“Này, khinh công của lão huynh cũng không tồi! Trên con đường này người có thể đánh bại huynh đệ cũng ta cũng không nhiều, nhưng vừa nhìn thấy ngươi liền biết ngươi không phải người ở đây, bọn ta không phải giao hành, mà bọn ta giao người, thuận gió nên giao!”

Ô Hoàn á khẩu, hôm nay đã nghe quá nhiều rồi, trước kia những nhân vật có khinh công như thế này trong võ lâm đều là Độc Cước Đạo Tặc, trước giờ chưa từng nghe nói còn có chuyên môn giao hàng cho người khác.

Hắn trơ mắt nhìn mấy người trẻ tuổi rời đi dưới ánh chiều tà, không phải vì khinh công của hắn không tốt, mà là hắn quá mệt mỏi rồi.

"Hừ, cho dù ngươi là đại tặc, thì vẫn là giang hồ, có thể tự do tự tại, còn tốt hơn làm nô lệ cho người khác!”

Khi Ô Hoàn chậm rãi bước đi dưới ánh mặt hoàng hôn, hắn đi ngang qua một ngôi làng nhỏ, vì cảm thấy hơi khô miệng nên bước nhanh hơn.

"Giết!"

Hắn đang muốn tìm một chỗ 'kiếm' chút gì ăn uống, đột nhiên phía sau bức tường đất phía trước truyền đến một tiếng kêu thảm thiết, hắn đang thả lỏng thần kinh thì đột nhiên căng thẳng.

"Có mai phục!"

Một đám hài tử cầm kiếm gỗ băng qua đường cái đuổi đánh nhau, Ô Hoàn nuốt nước miếng một cái, cảm thấy mình có cảnh giác quá mức hay không. Nhưng khi cẩn thận nhìn lên thì lập tức phát ra tiếng kêu kinh hãi, hóa ra mấy hài tử kia cũng không đùa giỡn lung tung, mà kiếm pháp rất có trình tự, tuy từng chiêu thức có vẻ vô cùng non nớt nhưng rõ ràng là một loại kiếm pháp cực kỳ cao siêu.

Đặc biệt là một nam hài có làn da ngăm đen đang chạy trước mặt, không hề lớn nhưng cũng không nhỏ ở trong đám hài tử, không biết hắn đã làm gì khiến mọi người tức giận mà đang bị những hài tử khác đuổi đánh.

Dường như hắn đã quen với khung cảnh này từ lâu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy sự điềm tĩnh, múa kiếm gỗ vừa đánh vừa lui, mỗi một lần xuất hiện đều có một hài tử kêu “ai ui” một tiếng rồi ngã xuống đất.

“Đừng vội ra tay, vây hắn lại!”

Một đại hài tử hô lên, thế là những hài tử khác không tiến công tùy tiện nữa, áp dụng thế phòng thủ rồi áp sát từng bước, cuối cùng cũng vây kín hài tử kia ở bên dưới bức tường đất.

Đại hài tử cười nói:

“Thiết Đản, để xem lần này ngươi chạy đằng nào, ngày hôm nay ta phải đánh ngươi một trận mới được!”

“Chỉ dựa vào đám con cháu họ quy các ngươi sao, đừng hòng động đến một cọng tóc gáy của Thiết Đản ta!”

“Cùng tiến lên!”

“Đánh hắn!”

Một nữ nhân nhà nông ở đầu thôn la lên:

“Thiết Đản, nương ngươi gọi ngươi về nhà ăn cơm!”

“Biết rồi!”

Nam hài hét lớn một tiếng:

“Quét ngang ngàn quân!”

Đột nhiên hắn cúi người quét ngang mặt đất, bụi mù chợt bắn lên bốn phía, đất cát tràn ngập trong không trung. Nhân lúc những hài tử khác đang bị đất cát che chắn tầm mắt thì hắn quay người nhảy một cái lên ba thước, bám vào tường đất rồi trèo lên đầu tường.

Hắn đứng trên đầu tường, giơ cao kiếm gỗ rồi cười ha ha:

“Ta mới là Hiệp vương!”

Sau đó hắn cởi quần xuống, lôi chim nhỏ ra rồi bắt đầu đi tiểu, khiến đám hài tử dồn dập né tránh.

“Cầm kiếm ném hắn!”

Bảy, tám thanh kiếm gỗ bay lên, một tay nam hài nhấc kiếm gỗ lên, một tay còn lại thì đỡ chim nhỏ, vất vả né tránh mấy thanh kiếm nhưng vẫn bị trúng một cái, chỉ nghe hắn kêu “ai u” một tiếng rồi té xuống dưới tường đất. Chỉ thấy một dòng nước tiểu đồng tử óng ánh dưới ánh từ dương, nhưng lúc này lại giội lên người mình.

Tiếng khóc lớn “hu hu” vang lên ở phía sau tường, những hài tử khác cười bò ra đất, xả được cơn giận.

Tiếng khóc xa dần, tiếng cười dần biến mất, ai về nhà nấy, đi tìm nương của mình.

Ô Hoàn đứng im sửng sốt hồi lâu, rõ ràng nam hài tên “Thiết Đản” kia đã tu luyện ra nội lực, lại còn biết phương pháp đề khí khinh công, không chỉ là kỳ tài luyện võ mà còn là thiên tài kiếm pháp, hiếm thấy lại còn thông thạo thực chiến, biết cách tùy cơ ứng biến. Nếu như hắn gia nhập bất kỳ môn phái nào thì đều có thể trở nên nổi bật một cách nhanh chóng.