Mà dù những hài tử khác không xuất chúng như vậy nhưng đều thông thạo kiếm pháp, biết tiến biết lùi, đặc biệt là nam hài chỉ huy những hài tử khác, có thể nói là kiệt xuất. Cuối cùng lại dựa vào sức của mọi người mà đánh bại thiên tài kiêu ngạo đắc ý.
Đám hài tử không hề oánh lộn với dụng ý xấu, dưới cái nhìn của người từng trải thì hắn thấy đây dường như chỉ là một trận ẩu đả trên giang hồ, đàn sói đấu với hổ.
Nhưng nơi này không phải là thế gia môn phái gì, mà chỉ là một thôn trang nhỏ bình thường ở biên giới phía bắc thôi!
Nếu như mười sáu năm nữa trôi qua thì cũng không biết có bao nhiêu cao thủ xuất hiện, Võ Lâm Minh làm sao mà chống lại được, dã tâm của ma đầu này thật sự đáng sợ!
“Chuyến này ta chắc chắn phải chết, nếu như có thể truyền lại y bát trước khi chết, chôn một hạt giống phản kháng ở biên giới phía bắc này thì cũng không uổng phí một thân võ công.”
Thế nên hắn đã vòng ra sau tường đất, men theo những dấu chân nhỏ rồi đi đến trước tiểu viện của một hộ nông dân. Một làn khói bếp lượn lờ rồi tan ra trên bầu trời đêm, hương thơm của cơm và thức ăn truyền đến, dường như tiếng hài tử khóc nháo và nữ nhân quở trách cũng không thể phá vỡ sự yên bình này.
Một nỗi buồn đột nhiên nghẹn ở ngực khiến hắn dừng bước chân lại.
“Ai lén lén lút lút ở bên ngoài!”
“Ta là lữ khách đến từ phương xa, muốn gia nhập Thiên Hạ hội, có thể cho ta xin chút nước uống và bán cho ta ít đồ ăn được không!”
Ô Hoàn hoàn hồn lại rồi đi đến trước sân, chỉ thấy một nữ nhân đang đặt hài tử tên là Thiết Đản lên trên băng ghế, chiếc quần của hài tử bị cởi ra và để lộ bờ mông bị đánh đỏ chót. Chẳng qua hài tử đã được thay quần áo rồi, vết thương trên trán cũng đã hết sưng.
Nữ nhân đã ngoài ba mươi, trên đầu quấn chiếc khăn tay, vậy mà vô cùng xinh đẹp, dáng người cũng rất yểu điệu, không thô to như những nữ nhân nhà nông bình thường, hiển nhiên là có võ công trong người. Hắn đã đi cả chặng đường dài tới đây nên không còn thấy kinh ngạc nữa, gần như người nào tầm tuổi này ở biên giới phía bắc đều biết võ công. Chẳng qua cũng không cao thâm lắm, càng chưa đạt đến cảnh giới Tiên Thiên, chứng minh biểu hiện thiên tài của hài tử này cũng không phải bắt nguồn từ gia truyền.
Một ông cụ già ngồi xổm vừa hút thuốc vừa nhếch miệng cười, nói:
“Ngươi đến chỉ để gia nhập Thiên Hạ hội à, mau vài ngồi đi! Mua bán cái gì chứ, chỉ là chuyện thêm một đôi đũa mà thôi!”
Ông cụ không biết võ công, điều này làm hắn thở phào nhẹ nhõm:
“Đại tẩu, vừa nãy ta thấy hài tử này rất lợi hại, một mình đánh với rất nhiều người, đúng là một kỳ tài luyện võ.”
“Ôi, cả ngày nó chỉ biết đánh nhau, để quan khách chê cười rồi.”
Nữ nhân vỗ đầu hài tử một cái, nhưng trên mặt không khỏi hiện ra nụ cười.
Nữ nhân không đánh nữa thế là hài tử ngừng khóc ngay lập tức, sau đó nhấc quần lên rồi chạy đến bên bàn cơm.
“Thiết Đản, tại sao ngươi lại đánh nhau với bọn họ!”
Ô Hoàn sờ sờ đầu của hài tử.
“Bọn họ nói cha ta là phe phản đối!”
“Phụ thân của hài tử đâu rồi?”
“Chết rồi.”
Sắc mặt nữ nhân trở nên buồn bã.
“Chết như thế nào? Lẽ nào là bị Thiên Hạ hội…”
Ô Hoàn vội vã ngừng nói, sợ lại lộ ra sơ hở.
“Ôi, làm sao ngươi biết?”
Nữ nhân lấy làm lạ mà liếc mắt nhìn hắn một cái.
“Ta tới để vào Thiên Hạ hội nên cũng muốn biết Thiên Hạ hội có thành tựu cỡ nào, vì thế nên đã hỏi thăm suốt dọc đường, coi như danh tiếng rất tốt, chỉ là không ngờ cũng có chuyện như vậy.”
“Vậy ngươi cũng có thể coi như phụ thân của hài tử vốn là người trong Thiên Hạ hội, sau đó bị phán tử hình vì trắng trợn cưỡng bức dân nữ.”
Ô Hoàn nói không ra lời, cả đời hắn hận nhất chính là hành vi này. Hắn quan sát nữ nhân:
“Chẳng lẽ nói…”
“Ừm, ta chính là dân nữ kia, nhanh ăn cơm đi, đồ ăn đều nguội rồi.”
Nữ nhân sờ sờ đầu hài tử:
“Thiết Đản, sau này mà có người mắng ngươi thì ngươi cứ nói ngươi không có phụ thân.”
Thiết Đản há miệng lớn ăn cơm, lóng ngóng đáp một tiếng.
Ô Hoàn không biết cảm giác trong lòng mình như thế nào, nhưng lại nghĩa tới tấm thân thể kia. Lý Thanh Sơn à Lý Thanh Sơn, ngươi đúng là tên ngụy quân tử giả nhân giả nghĩa, có thể phán người khác tử hình nhưng không thể phán được chính mình, hiện tại chắc nàng vẫn đang chịu khổ!
Chẳng qua đây cũng là một cơ hội, thù giết cha không đội trời chung, càng sâu hơn mối hận đoạt thê, đây đúng là ý trời rồi!
Thức ăn rất phong phú, có cá có thịt, thậm chí ông lão còn lấy một vò rượu ra, rượu mát lạnh không giống như rượu ở thôn làng.
“Nghe nói biên giới phía bắc gặp thiên tai liên tiếp nhiều năm liền, không ngờ cuộc sống cũng khá tốt.”