Tu hành giả tiến vào Ma Vực là chuyện rất nguy hiểm, không chỉ do ma tộc và ma thú vô cùng hung ác. Tu hành giả còn bị pháp tắc của Ma Vực bài xích. Cứ kéo dài tình huống đó thì khả năng ngay cả ma tộc tu vi Ma Soái, Ma Vương cũng không đánh lại, về lâu về dài thậm chí còn bộc phát tâm ma dẫn tới tẩu hỏa nhập ma.
Nếu là quân sĩ bình thường thì sẽ bị ma khí xâm chiến, từ từ chuyển hóa thành ma tộc. Cũng vì thế mà đại quân khó xâm nhập được vào, các tu hành giả lại càng tứ cô vô thân. Họ không thể lấy số ít để địch lại đại quân ma tộc vô cùng đông đảo được, tình hình tất nhiên cũng cực kỳ nguy hiểm.
Lý Thanh Sơn không cảm nhận được một chút bài xích nào từ Ma Vực, không rõ vì sao, hơn phân nửa là có liên quan tới Tự Tại Thiên Thư. Không lẽ Âm Ma cũng được coi là ma tộc?
Còn tâm ma thì hơi xao động, các loại tâm trạng đều trở nên mãnh liệt hơn, nhưng việc hắn tu hành Tự Tại Thiên Thư trái lại chính là chuyện tốt.
Chỉ cần thích ứng được pháp tắc thiên địa kỳ lạ ở đây là được, nếu có thể đi xuyên qua nơi giáp ranh này tiến vào Ma Vực thì cũng coi như được giải phóng.
"Ha ha, lần này tới đây là đúng rồi! Ồ, đó là cái gì?"
Một vệt sáng chợt lóe lên ở đằng chân trời, thoáng chốc lại xuất hiện một tia chớp bằng phẳng kép dài.
Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lý Thanh Sơn, hắn nín thở ngưng thần từ từ tiếp cận. Chỉ thấy trong màn tuyết rơi trắng xóa, một tăng nhân đi hài cất bước trong băng nguyên, khuôn mặt hồng hào tràn ngập vẻ thành kính, miệng niệm "Nam mô a di đà phật" không ngừng, hết ba bước lại cúi đầu, quỳ áp sát mặt đất, phía sau đầu tỏa ra một vòng phật quang nhanh chóng xẹt ngang thiên địa, ma khí trong thiên địa hơi tiêu tan một chút. Pháp tắc thiên địa của Nhân Gian đạo thoáng vượt qua được Ma Vực một chút.
Lý Thanh Sơn chợt hiểu rõ:
"Quả nhiên là hòa thượng của Tịnh Thổ tông, lại còn là nhị quả La Hán đã Chứng Ti Đà Hàm nữa!"
Ma Vực không giống như Ngạ Quỷ Đạo, nó không mở rộng qua sức mạnh của bản thân mà là do từng đời ma tộc dùng sức mạnh và máu thịt tạo ra. Khu vực bị ma khí ô nhiễm nếu không được xử lý thì ma vực sẽ mở rộng, pháp tắc thiên địa cũng sẽ kéo dài. Nếu lan tới dưới Hắc Vân thành thì việc phá thành chỉ là vấn đề thời gian.
Cũng vì vậy mà trong mỗi một tòa thành ở biên cương đều có một ngôi chùa Tịnh Thổ, công việc chính của hòa thượng ở đó chính là làm sạch đất. Trong thành Hắc Vân cũng có, còn là một ngôi chùa khá lớn, phương trượng tọa trấn bên trong đa phần đều là nhị quả La Hán đã vượt qua năm lượt thiên kiếp, địa vị ngang với Quân đoàn trưởng, thậm chí còn có phần siêu việt hơn. Mà vị trước mặt chính là người đó.
Lý Thanh Sơn đứng nhìn từ xa, cảm giác nhìn thấy hòa thượng không phải chuyện tốt, muốn đi tiếp lên. Một luồng phật quang đột nhiên lóe qua người hắn, không gây tổn hại gì, nhưng lại loáng thoáng tỏa nhiệt ở sau lưng. Sát ý dâng trào trong lòng hắn, muốn chém giết hòa thượng này.
Hắn giật mình, có chuyện gì vậy? Cho dù hồi hãy đối mặt với Triều Thiên Kiêu hắn cũng không có cảm giác như vậy. Với lại hắn không oán không thù với hòa thượng này, mà có thì hơn nửa là hắn không thể giết nổi!
Tăng nhân kia áp sát đất lạy Phật, một suy nghĩ chợt dâng lên, hắn mở rộng hai tay quát:
"Ma đầu nào dám rình mò ở đây, còn không mau hiện nguyên hình!"
Lý Thanh Sơn chấn động, độn pháp bị phá giải làm hiện ra thân hình, cảm giác căm hận càng mạnh mẽ hơn.
Vẻ mặt tăng nhân âm trần, hai tay tạo thành chữ thập cất cao giọng niệm phật:
"Nam mô A Di Đà Phật!"
Lý Thanh Sơn rất muốn hỏi một câu:
"Ngươi còn cái gì khác không?"
Thì phía sau tăng nhân xuất hiện một bức tượng Phật cao lớn nguy nga, như ẩn như hiện ngồi trên đám mây hòa ái quan sát hắn.
Khiến Lý Thanh Sơn nhớ lại rất nhiều năm về trước, khi đối kháng với tòa tượng Phật khổng lồ ở Thiên Long thiền viện, cảm giác tê dại không thể chống cự khiến hắn có xung động muốn quỳ sụp xuống đất dập đầu lạy.
Phía sau lưng càng ngày càng nóng bỏng như lửa, sát cơ ngập tràn. Một suy nghĩ chợt lóe lên:
"Chết tiệt, chỉ sợ là do Tự Tại Thiên Thư, quả nhiên gặp phải hòa thượng không phải chuyện tốt mà!"
Cùng lúc đó trong Hắc Vân thành, phía sau bản thể của Lý Thanh sơn, tượng thần của một vị Đại Tự Tại Thiên Ma đang ngày càng rõ ràng.
…
Đại hòa thượng Ngưỡng Quang là trụ trì chùa Tịnh Thổ ở Hắc Vân Thành, còn được tôn xưng là "Ngưỡng Quang đại sư" hoặc " Ngưỡng Quang trụ trì ". Hắn đang thừa dịp thời tiết đang còn ở mùa đông khắc nghiệt, mà thi triển pháp thuật của Tịnh Thổ Tông, nhằm thanh lọc lại vùng đất bị ma quỷ làm ô nhiễm. Bỗng nhiên, hắn cảm nhận một ánh nhìn mang tính chết chóc, ngẩng mặt lên nhìn, thì ngay lập tức đối diện với một khuôn mặt đen xì mang đầy vẻ tức giận, cho nên trong lòng không khỏi rùng mình một chút.
Ở trong quá trình "thanh lọc đất đai", thì bị ma quỷ đánh lén, mai phục, bao vây đều chỉ là chuyện thường như cơm bữa, nhưng gương mặt này lại khác hẳn hoàn toàn với những yêu ma quỷ quái mà hắn ta đã gặp trước đó.