Dù cho nó có tràn ngập sự tức giận và chết chóc, thế nhưng. . . đó lại không phải là sự tà ác!?
Cảm giác này quả thực là quá mức kỳ lạ, nó kỳ lạ đến mức khiến cho người khác tưởng như chỉ là một câu chuyện cười, đã là ma quỷ thì trời sinh chính là đã hết sức tà ác, đây là điều mà không còn gì để nghi ngờ, bất kỳ cái gì mà ác độc đến mức bán đứng lương tâm thì bọn chúng cũng đều có thể làm được hết, mà chúng đối với người xuất gia thì lại càng là cực đoan và thù địch, bên trong đông đảo các tăng nhân có lẽ cũng có rất nhiều người xấu, nhưng bên trong ma quỷ tuyệt đối không có một kẻ nào là người tốt.
Thế nhưng đôi mắt này lại không hề tầm thường, từ khi hắn vượt qua được năm lượt thiên kiếp, đạt được tư đà hàm quả, thì liền được mở ra Thiên Nhãn, có thể dễ dàng nhận biết thật giả thị phi thiện ác, cho nên lúc này hắn cũng theo bản năng mà vận dùng đến nó, cuối cùng hắn đành đưa ra kết luận là "Nhìn nhầm"!
Nhất định là nhìn lầm rồi!
Bản thân hắn còn đang ở trong biên giới của ma vực đầy nguy hiểm, cho nên không có thời gian để lo được nhiều như thế, cho nên hắn niệm kinh Phật thật to, rồi dùng một chiêu "Phật chưởng hàng ma" để đập xuống tên ma quỷ kia.
Một nàn tay Phật lớn màu vàng óng xuất hiện che kín cả bầu trời và che mất hết cả tầm nhìn, tiếng tụng kinh bằng tiếng Phạn từ bốn phương tám hướng vọt tới, khiến cho ngàn vạn mảnh hoa tuyết trên không trung nứt toác cả ra.
Lý Thanh Sơn không thể động đậy được, như là một con chuột đang trong tình thế gặp phải kẻ địch trời sinh, trong lòng sinh ra một luồng tức giận mãnh liệt:
"Tên hòa thượng này không phân biệt đúng sai phải trái đã liền xuất ra một chiêu thức hiểm ác để lấy mạng người khác, thật sự đúng là một kẻ thối tha đáng chết!"
Trong phút chốc lại không kiềm chế lại cái ý nghĩ chết chóc kia nữa, thân thể Âm Ma càng lúc càng to lớn lên, răng nanh cũng ngày càng dài ra, tỏ rõ dáng vẻ tức giận, để trần nửa người trên, hắn giờ đây đã không còn là dáng dấp của Lý Thanh Sơn, mà mơ hồ giống với hình hài của Đại Tự Tại Thiên Ma, hai cánh tay nổi lên bắp thịt cuồn cuộn, cùng lúc đánh về hướng bàn tay Phật to lớn kia!
Ầm!
Đất đá rung lên bần bật, vùng đất lạnh lẽo bị phá nát tan tành.
Bàn tay Phật bị đập xuống, dần dần nhạt đi, lưu lại một cái Phật thủ ấn ký to lớn ở trên mặt đất.
Ngưỡng Quang Trụ trì cau mày nhìn về phía đó. Lòng bàn tay của hắn có thêm hai dấu vết màu đỏ đậm, còn tên ma đầu kia thì lại đã không còn thấy bóng dáng tăm hơi. Hắn sau khi chống đối một lúc, thì đã nhân cơ hội đó mà trốn chạy.
Đoán chừng đây không phải một Ma Hoàng, nhưng mà một Ma Đế thì làm sao lại có thể ngăn cản được một chưởng kia của hắn được chứ? Hơn nữa cái khuôn mặt mới xuất hiện vừa rồi kia. Thực sự là nhìn quá quen mắt, mơ hồ giống với tướng mạo khủng bố của vị chủ nhân ở sắc giới kia?
Mà vị kia tuy là Ma trong Ma, nhưng lại cũng là một vị thần của cửa Phật. Dù cho có là mười hai Ma thần cũng không đủ sức nặng để đánh đồng với hắn, tử tôn của hắn chắc là vẫn còn không đến nỗi phải lưu lạc tới bên trong ma vực đi. Nếu như có ma quỷ có được dung mạo giống hắn, chắc chắn sẽ không phải là hạng người không có tên tuổi, e sợ là ở Nhân Gian lại muốn nhiều thêm một kẻ địch cực kỳ mạnh mẽ rồi đây.
Triển khai Thiên Nhãn thần thông, dõi mắt nhìn ra xa, cũng không nhìn thấy được ma khí nặng nề u ám đang bao phủ ma vực. Mặc dù hắn rất muốn nhổ cỏ tận gốc, những hắn cũng lại lo lắng đó là một cái cạm bẫy, cho nên nghĩ đi nghĩ lại vẫn là thôi.
Một lúc sau, mây gió bên trong ma vực cũng bị thay đổi màu sắc, như thể đang xác thực suy đoán của hắn. Một bóng đen cao ngất đột ngột xuất hiện khiến hắn càng thêm kinh ngạc, cái kia lẽ nào là một tên Tà Thần nào đó? Nhưng rồi hắn lại cảm thấy là không thể nào, bằng không thì căn bản là không cần dụ địch xông vào. Tà Thần đã liền có thể trực tiếp giết chết hắn bằng một chiêu là được. Sức mạnh của Tà Thần vô cùng kinh khủng, thậm chí chỉ có Nhân tiên mới có thể chống đỡ được.
Ở trong nháy mắt mà bóng đen kia vừa xuất hiện, hắn đã liền triển khai thần túc thông, nhanh chóng lui về Hắc Vân Thành ở Nhân Gian, nhưng trong lòng hắn vẫn thực sự còn cảm thấy cực kỳ sợ hãi.
Âm Ma nhanh chóng di chuyển dưới đất, hướng về phía ma vực, sau khi đã khôi phục lại diện mạo thật sự, thì trước ngực hắn bị in lên một cái dấu tay màu vàng, có thể thấy là đã bị thương cực kỳ nghiêm trọng. Một chưởng kia cơ hồ đã đem Âm Ma của hắn đập tan, nhưng ngược lại cũng làm cho hắn lập tức tỉnh táo lại. Sự tức giận và chết chóc trong lòng đều biến mất sạch sành sanh. Chẳng qua là có chút cảm giác không hiểu ra sao, không biết mới vừa rồi đến cùng là chuyện gì đã xảy ra?