Có một loại sức mạnh bên ngoài nào đó đã ảnh hưởng đến tâm trí hắn, quả thật là đi đường tắt thì phải trả giá thật lớn, tượng thần sau lưng chung quy là một cái mầm tai họa không thể biết trước được. Nhất định hắn phải nghĩ ra biện pháp để diệt trừ hết mới được!
Chính là vào lúc này, hắn cảm thấy cả người nhẹ đi, cho thấy bản thân hắn đã xuyên qua khu vực biên giới, chính thức tiến vào khu vực bên trong của ma vực.
Cùng ma quỷ chiến đấu nhiều trận như vậy, đây vẫn là lần thứ nhất hắn tự thân tiến vào bên trong ma vực, còn không kịp thưởng thức một chút cảnh vật bên trong đó.
Thì Hắc Nhật đang ở giữa bầu trời giống như sáng lên một cái. Xuyên thấu qua tầng tầng lớp lớp ma khí, soi sáng toàn bộ ở trên người của Lý Thanh Sơn.
Trong phút chốc trời đất thay đổi màu sắc, ma khí cuồn cuộn tụ hợp lại hết về hướng của Lý Thanh Sơn, mơ hồ hình thành một cái vòng xoáy lớn.
Mà kẻ đang đứng ở trung tâm của vòng xoáy, lúc này trong lòng hắn cũng xuất hiện tầng tầng lớp lớp những suy nghĩ đầy tà ác, nhưng lại khiến hắn cảm thấy cực kỳ vui vẻ. Như thể hắn đang cùng tồn tại với trời đất, chúng sinh đều phải cúi đầu trước hắn, Tự Tại Thiên thư không bị khống chế mà chạy loạn hết cả lên.
Cái cảm giác này rất quen thuộc với Lý Thanh Sơn:
"Lẽ nào ta là Thiên Mệnh Chi Tử của ma vực sao!"
Đây vừa là điều làm hắn bất ngờ, lại cũng có thể coi là một chuyện đương nhiên. Bản thân hắn đã có bản tính của ma quỷ rất sâu, lại thêm việc tu hành Tự Tại Thiên Thư, có được coi là Thiên Mệnh Chi Tử thì cũng không phải là chuyện gì lạ.
Nhưng từ xưa đến nay hắn hoàn toàn không nghĩ tới sẽ có lúc bản thân bị tính chung một loại cùng với ma quỷ, hắn đã giết chết không biết bao nhiêu là ma quỷ, ngay cả Ma thần Cùng Kỳ cũng đều là kẻ địch lớn của hắn. Ma vực hận hắn còn không kịp, thì sao lại có thể chọn hắn làm Thiên Mệnh Chi Tử được chứ.
Nhưng mà có lẽ là do ý chí của ma vực đang bị hỗn loạn nên tựa hồ tất cả đều là những việc ngoài ý muốn đều có thể xảy ra.
Gió lớn gào thét như bão táp, cát bay đá chạy, Âm Ma không bị khống chế mà to lớn lên, sức mạnh không gì sánh kịp đang tràn vào trong cơ thể, dấu tay màu vàng trước ngực hắn cũng bất chợt bị bóng tối nuốt chửng hết.
Hắn vung tay lên, gió tuyết tán loạn đầy trời, để lộ ra một vầng Hắc Nhật.
Từ khi đến Nhân Gian, hắn đã từ lâu chưa từng cảm nhận được một nguồn sức mạnh to lớn đến như vậy.
Mười trượng, trăm trượng, ngàn trượng, thân hình hắn đang không ngừng lớn lên, nhưng cũng không phải là xấu xí hay vặn vẹo, mà trên đỉnh đầu còn có một vầng Hắc Nhật, đẹp đẽ giống như là một vị thần. Loại dáng dấp này, cái cảm giác này, hắn từng trải nghiệm qua trong giấc mộng cuối cùng mà hắn hiến tế cho Đại Tự Tại Thiên Thư, bây giờ "Mộng đẹp trở thành sự thật", tựa hồ như thể nếu cứ tiếp tục như vậy, hắn liền có thể trực tiếp vượt qua được năm lượt thiên kiếp, thậm chí trở thành Ma Hoàng cũng không phải là điều không thể, lại còn có thể mạnh hơn thế nữa!
Nơi này vừa vặn lại là một khu vực hoang vu không người, lại thêm vào thời tiết bây giờ đang vào mùa đông cực kỳ giá rét, trừ trường hợp có đại quân xuất phát và hành quân đến đây, chuẩn bị bắt đầu một đợt mới công kích mới, bằng không sẽ không có ma quỷ nào lại lượn qua lượn lại ở chỗ này, vì việc đó đồng nghĩa với việc đang tìm đến cái chết.
Vì lẽ đó mà tuy rằng Lý Thanh Sơn gây ra sự náo loạn cực kỳ lớn, cũng chỉ có một khán giả là Ngưỡng Quang trụ trì, số còn lại cũng chỉ là vội vã liếc mắt nhìn một chút rồi liền mau chóng rời đi.
Tuy nhiên chính là ngay tại lúc này, một vệt đen từ tâm của Hắc Nhật bắn ra, xuyên qua đỉnh đầu của Âm Ma, ngưng tụ ở trong lồng ngực của hắn. Từng tia từng tia một lại từng chút từng chút ngưng kết thành một vòng tròn nhỏ giống như là một tiểu Hắc Nhật, đó là "Ma tâm" đã từng bị Lý Thanh Sơn vứt bỏ trước đó.
Tình cảnh này khiến cho toàn bộ ma vực chú ý ngước nhìn, bao gồm cả mười hai vị Đại Ma Thần chí cao vô thượng, trong lòng bọn hắn đồng thời tuôn ra bốn chữ —— hắc nhật ma tâm!
Cái kia vốn dĩ được cho là chỉ là truyền thuyết mà thôi —— Hắc Nhật rơi rụng hợp với Ma trong ma vực, Ma thần thứ mười ba thức tỉnh, thống trị ma vực, trở thành chúa tể. . .
Truyền thuyết này có vẻ quá mức nói quá làm nên cho người ta khó có thể tin tưởng được. Đầu tiên Hắc Nhật không thể rơi rụng, đó chỉ là một cái hình ảnh bắt nguồn từ Cửu Thiên mà thôi. Mà Ma trong Ma chỉ có thể vị kia, mà vị đó lại làm sao có khả năng trở thành Ma thần thứ mười ba được, chức vị chủ nhân của ma vực đưa cho người ta thì người ta căn bản là không hề có lấy một chút thèm khát nào.