Cũng giống như việc bản thân chơi cờ với chính mình, tất cả các kế sách và mưu lược đều sẽ được kết hợp lại với nhau, khắc chế và liên tục nâng cấp, cuối cùng kết thành bế tắc, rơi vào tình trạng hỗn loạn một cách hoàn toàn và trở thành chứng cuồng loạn chửi bới lung tung.
Người nam tử thì đang trong cơn thịnh nộ cao ngất, trong đó thì người phụ nữ thì lại đang vô cùng thích thú.
"Nhất định, nhất định phải tách rời ra, cho dù chỉ là Dương Thần, cho dù có phải đem long thân lưu lại này đưa cho tiện nhân này đi chăng nữa!"
Suy nghĩ của người nam tử, giống như một người chồng gần như điên cuồng vì bị vợ hành hạ, sẵn sàng tay trắng ra đi khỏi nhà thì cũng phải ly hôn, thậm chí ngay cả ý nghĩ trả thù gần như cũng đã bị phai mờ.
"Ngươi trốn không thoát đâu, trốn không thoát đâu, trốn không thoát đâu..."
Người phụ nữ liên tục nói đi nói lại, giống như một người vợ ngập tràn đầy oán hận, đang vui sướng tận hưởng niềm khoái cảm trả thù và cảm thấy niềm vui thích to lớn mà từ trước đến nay chưa từng có.
Với lại không chỉ là vì sức mạnh, người nam tử đã từng đưa ra vô số loại phương pháp để thỏa hiệp điều hòa lại. Có thể đôi bên đều có lợi giống như nhau, hơn nữa quả thực là không có tồn tại bất kỳ âm mưu nào cả, suy cho cùng thì bọn họ cũng không có cách nào có thể lừa dối lẫn nhau được, ở bên trong của loại tình trạng méo mó này tồn tại sự nguy hiểm vô cùng to lớn. Điều này đối với nàng mà nói cũng là như vậy.
Nhưng nàng muốn giả vờ đồng ý với hắn một chút thôi cũng không thể làm được. Đây là người thuê nhà duy nhất ở trong địa ngục của nàng, làm sao có thể để cho hắn đi được chứ! Dù cho có chết cùng nhau đi chăng nữa.
Đột nhiên hắn dừng lại, ngẩng đầu lên, lộ ra một khuôn mặt tuấn tú dịu dàng, khuôn mặt khó có thể phân biệt được là nam hay là nữ, ở trên trán có khảm nạm một hình thoi. Bảy sắc cầu vồng ở trong đó lưu chuyển, chiếu rọi lên trên bầu trời, một vệt sáng đen từ trên trời giáng xuống, biến mất ở tận cùng của cánh đồng hoang vu.
"Đó hình như là... Hướng đi của Hắc Vân Thành!"
Người nam tử vô cùng kinh ngạc, dường như ở chợ phiên của ma tộc nào đó, đã từng nghe qua truyền thuyết tương tự như vậy rồi.
"Nàng sẽ ở nơi đó sao?"
Người phụ nữ lẩm bẩm một mình, có lẽ đây mới chính là nguyên do thực sự khiến cho nàng có thể mặc kệ để hắn đi đến Hắc Vân Thành.
"Người phụ nữ thấp hèn như ngươi, muốn chết như vậy phải không?"
"Ha ha, nếu mà ta chết, thì ngươi cũng không thể sống nổi đâu."
Sau đó lại xuất hiện thêm một vòng cãi vã mới...
Treo lơ lửng ở trên lưng quần của bọn họ. Tiên Khí Kiếm đã đứng ở bên ngoài quan sát tất cả những điều này, từ trước đến nay chưa bao giờ cảm thấy bản thân trải qua bình thường như vậy.
Không khỏi có chút nhớ nhung vị chủ nhân trước, cho dù nàng cũng đã bỏ rơi chính bản thân mình. Nhưng hắn không hề trách nàng một chút nào, bởi vì hắn biết đó không phải là do căm hận và chán ghét mà vứt bỏ, mà chỉ là sự phán đoán lấy hay bỏ hoàn toàn là do lý tính.
Tuy nhiên, đem bản thân mình ném cho một kẻ điên như vậy, thì đó là lỗi của nàng.
…
Lý Thanh Sơn vẫn không biết bản thân mình đã gây ra động tĩnh lớn như thế nào, hắn đã từng đọc rất nhiều tư liệu, biết rằng ở bên trong Ma vực có rất nhiều "Ma chủng", hơn nữa đa số đều chết yểu khi vừa mới sinh ra. Lại chơi đùa một chút với viên "pha lê màu đen" kia. Sau đó đặt nó vào trong tu di giới chỉ.
"Chẳng trách lũ ma tộc cứ điên cuồng tranh giành nhau thứ đồ chơi này, lợi ích quả thực quá lớn. Mà viên 'Hắc nhật ma tâm' của ta cũng sẽ không bị người khác cướp đoạt đi! Vậy thì không còn gì tốt hơn nữa rồi, tới một người ta thì sẽ giết một người ... Đều làm khẩu phần ăn cho Tiểu An."
Mặc dù không biết một chút gì về truyền thuyết của Ma vực, dựa vào cảnh tượng mà ma tâm ngưng tụ, hay là thiên ý ở trong bóng tối, nó vẫn được mệnh danh là “Hắc nhật”. Tuy nhiên, hắn không bao giờ nghĩ được cảnh tượng "Hắc Nhật truỵ lạc" lại có thể được nhìn thấy được ở trong toàn bộ ma vực vô biên và rộng lớn, đồng thời những ma tộc muốn có được 'Hắc nhật ma tâm' còn bao gồm cả mười hai vị Ma thần kia nữa.
Sở dĩ đám ma thần không đi tới giết bọn họ ngay lập tức, một mặt là vì bọn họ muốn đối kháng với Vô Dục Thiên Cung. Không dám có những hành động thiếu suy nghĩ. Nhưng điều quan trọng hơn lại là nỗi lo phát sinh ra tranh chấp nội bộ. Bản tính hỗn loạn và gian ác khiến cho bọn họ khó đạt được tính nhất trí, trước những lợi ích và mối đe dọa chung, họ bất đắc dĩ phải kết thành thành đồng minh.