Nếu như thực sự tin rằng Hắc Nhật Ma Tâm có thể khiến cho bọn họ trở thành chủ nhân của Ma vực, thì cũng giống như những tên ma tộc bình thường tranh giành ma chủng, điều tiếp theo chắc chắn sẽ là một trận giết hại lẫn nhau vô cùng bi thảm, khiến toàn bộ Ma vực sẽ phải tan đàn xẻ nghé.

Vô dục Thiên cung sẽ lại phản công toàn diện một lần nữa, những thứ mà bọn họ đã nuốt vào sẽ phải nhổ ra. Đồng thời trong vòng mười nghìn năm cũng đừng nghĩ đến việc có thể khôi phục lại nguyên khí. Một khi ma vực thu hẹp lại toàn bộ, vậy sẽ không còn chỗ để chứa chấp tận 12 vị Ma thần, đương nhiên sẽ tránh khỏi có người muốn ngã xuống.

Truyền thuyết suy cho cùng cũng chỉ là truyền thuyết, trong Ma vực đã có rất rất nhiều truyền thuyết, xem như là thỉnh thoảng cũng có linh nghiệm được một phần nhỏ, cũng không đáng vì đó mà phải từ bỏ toàn bộ một cục diện vô cùng tốt đẹp, còn muốn bất chấp rơi xuống nguy hiểm, vậy thì quá ngu ngốc rồi.

Nhưng nếu như có cơ hội thành công một cách lặng lẽ, cũng tuyệt đối không được bỏ qua. Dù sao thì Ma vực cũng đang trong tình thế mở rộng, nên chỉ cần thay đổi phương hướng chủ công một chút thôi là được rồi. Bất luận là có tìm được viên Hắc Nhật Ma Tâm kia hay không, nhưng nhất định là phải rút ra khỏi Hắc Vân thành, tuy nhiên đó cũng chỉ là đem kế hoạch đến sớm hơn dự định một chút mà thôi.

Âm thầm lét lút, hơn mười vị Ma hoàng và mấy triệu đại quân đã bắt đầu điều động.

Đêm trước khi cơn bão đến, trái lại nó có vẻ yên tĩnh lạ thường.

Âm ma của Lý Thanh Sơn ung dung đi dạo chơi trong Ma vực một cách thư thái thoải mái, không biết có phải là do hắn từ chối dung hợp Hắc nhật ma tâm hay không, mà vận chuyển "Tự Tại Thiên Thư" đã trở nên ngày càng thư thái, mặc dù không thể lập thức chuyển hóa ngay thành sức mạnh, nhưng con đường ở phía trước đã trở nên dễ dàng và rõ ràng hơn.

Xem ra cuốn thiên thư này, quả thực là rất thích hợp với hắn, trong quá trình tu luyện của hắn gần như không có bất kì khó khăn trở ngại gì cả.

Nhưng chuyện xấu cũng không phải là không có, Đại Tự Tại Thiên Ma ở sau lưng, trở nên giống y như thật và sống động hơn. Không biết nếu nó tiếp tục như vậy, liệu nó có trở thành phim hoạt hình trong tương lai hay không. Hắn vừa du hành ở trên bình nguyên, vừa phải suy nghĩ nên làm như thế nào để có thể giải quyết chuyện này, hắn không khỏi nhớ đến vị hòa thượng Tịnh thổ tông toàn thân đang tỏa ra ánh sáng.

Liền hỏi Tiểu An:

"Đại Tự Tại Thiên Ma dường như phản ứng rất mạnh đối với pháp thuật của vị hòa thượng kia, cũng không biết nguyên cớ là gì. Đại Tự Tại Thiên Ma chính là bị Phật tổ hàng phục. Ta có thể mượnsức mạnh của hắn, dùng sức mạnh của Phật Môn đến chế ngự Ma không?”

Tiểu An gật đầu nói:

"Có thể thử xem sao. Phương pháp tu hành của Tịnh Độ Tông chính là tụng kinh niệm Phật, đặt tên theo ý cầu vãng sinh về Tây Phương Cực Lạc Tịnh Thổ sau khi chết. Lấy việc tụng kinh niệm Phật là phương thức tu nội tu hành, lấy nguyện lực của Di Đà làm ngoại tu hành, bên trong và bên ngoài tương ứng với nhau, vãng sinh Cực Lạc…”

Lý Thanh Sơn gãi đầu:

“Có thể nói đơn giản hơn một chút được không?”

Tiểu An khẽ mỉm cười:

“Đức Phật đã phát xuống ý nguyện vĩ đại, là dùng Đại thừa phật pháp cứu độ tất cả các chúng sinh. Đó không chỉ là nói suông mà thôi. Ngay cả là thôn phu tục tử, chỉ cần thành tâm thành ý tụng kinh niệm Phật, họ có thể tránh khỏi luân hồi và hưởng phước lành ở Tây Phương Cực Lạc... Đó có lẽ chính là mục đích của Tịnh thổ tông.”

​ Lý Thanh Sơn biểu cảm đầy nghi ngờ:

“Thế giới Tây Phương Cực Lạc, thật sự có tốt như vậy sao?”

Đối với việc có thế dễ dàng lấy được đồ vật, hắn cũng sẽ có sự hoài nghi, trên trời sẽ không có miếng bánh nào tự nhiên rơi xuống cả, nếu có rơi xuống đi chăng nữa cũng sẽ bôi bẩn khuôn mặt của ngươi.

Tiểu An cười nói:

"Người xuất gia không dám nói dối. Chẳng lẽ Phật tổ lại có thể đi lừa dối người khác hay sao? Hai chữ Cực lạc, chắc chắn không phải là lời nói xằng bậy."

Lý Thanh Sơn vô cùng cảm khái nói:

“Nói mấy câu hay thì liền có thể có được ‘Cực lạc’, vậy hà cớ gì phải tu hành khổ cực như vậy, mệt như vậy chứ. Thiền tông còn muốn nhìn thấy tâm trong sáng, Mật tông thì cần phải chuyển thế liên tục, đồng thời còn là không có đại trí tuệ, đại nghị lực còn không thể tu. Đâu có dễ dàng giống như Tịnh thổ tông, quả thật là chúng ta cũng không cần phải quá mệt mỏi, hay quá phiền phức liền có thể trở thành Phật rồi!”

“Đúng là như vậy, Tịnh Thổ Tông là đệ nhất đại tông của Phật giáo, tín đồ của họ tốt hơn nhiều so với các tông phái khác, pháp môn thần thông không thua kém gì, họ giỏi nhất trong việc mượn nhờ sức mạnh của Phật Thích Ca Mâu Ni, có thần diệu mà những tông môn khác không có”.