Lý Thanh Sơn nhếch miệng cười, Phật tổ đã chuẩn bị sẵn sàng cho ngươi tất cả mọi thứ, ngươi chỉ cần tạo dáng là được. Tất nhiên, việc quỳ và liếm cũng là điều không thể thiếu. Tuy nhiên, để có thể vượt qua được năm lần thiên kiếp và chứng được Tư Đà hàm quả, chỉ quỳ và liếm chắc chắn là không đủ, ít nhất cũng phải biết một trăm linh tám phương thức pháp môn, cũng chính là loại quỳ và liếm.
Chẳng trách Đại Tự Tại Thiên Ma lại ghét Tịnh Thổ tông như vậy, một nhóm người không có đầu óc. Cho nên cũng nên đặc biệt đánh giá thử một lần, hài lòng thứ gì chính là sợ thứ đó, kẻ thù của kẻ thù chính là bạn, đợi đến khi trở về thì sẽ đến Tịnh Thổ tông một chuyến, diệt trừ Đại Tự Tại Thiên Ma xong rồi mới nói tiếp.
Bởi vì hắn tu hành tự tại đại đạo, nên cũng vô cùng chán ghét những người cưỡi lên người của hắn rồi làm hùm làm hổ.
…
"Ngươi đúng là chỉ làm phúc không làm oai, lão tử chẳng cần!"
Âm Ma tiếp tục đi dạo trên băng nguyên. Thật ra công việc này rất tẻ nhạt, làm lâu như vậy mà hắn chưa từng nhìn thấy một con ma thú ra dáng nào chứ đừng nói là ma tộc, không hề thấy căng thẳng hay kích thích nào cả.
"Không lẽ là do trời lạnh nên co lại hết rồi?"
Nên biết tuy hắn đã từ chối Hắc Nhật Ma Tâm, nhưng với một người suýt trở thành Ma Chủng như hắn thì Ma Vực căn bản không hề bài xích hắn, ngược lại còn giúp Huyễn Ma Độn Pháp của hắn được vận chuyển thông thuận hơn, dễ dàng hơn cả lúc ở Nhân Gian đạo.
Lại nói chuyến đi tới biên cương xa xôi như này hầu như đều là người một nhà, dọc đường không bị ma tộc tấn công, trái lại còn bị người một nhà uy hiếp, còn bị đánh một chưởng.
Mà ba tên khốn kiếp kia lại vừa hay chính là ba đại nhân vật tối cao của Hắc Vân Thành. Đúng là kẻ địch mạnh nhất chính là kẻ địch đứng đằng sau! Cũng may mà ta là người trung nghĩa, nếu đổi thành người khác thì đã tức giận theo phe địch từ lâu rồi.
"Nhưng như vậy thì quá tẻ nhạt, chẳng lẽ ta tới để làm chân chạy việc thôi à? Còn phải nghĩ cách để bắt một ma tộc để hỏi xem đường tới Khuynh Kỳ sơn thế nào nữa! Trong tư liệu có nói ma tộc cũng có một tòa thành lớn, vừa hay đối diện từ xa với Hắc Vân Thành.Có muốn tới đó nhìn thử một chút không?"
Lý Liệt Hỏa chưa yêu cầu hắn đi tra xét chỗ nào, bởi vì nếu để hắn đi thì không khác nào bảo hắn đi chịu chết cả. Đó là nói về một tu sĩ Âm Thần bình thường.
Tuy đây cũng là một việc nguy hiểm đối với hắn, một căn cứ quân sự có Ma Hoàng tọa trấn cũng chẳng dễ đối phó hơn Ngao Huyền trong Huyền Minh động phủ là bao. Vả lại chuyến này hắn không có đội hữu đi cùng, bản tôn lại không ở nơi này. Một khi hắn bị bại lộ hành tung thì Âm Ma chắc chắn sẽ bị tiêu diệt.
Thế nhưng, với tính cách không tìm đường chết không chịu được của hắn thì hắn vẫn đi tới cứ điểm ở giữa thung lũng băng sơn.
Trong cơn bão tuyết có thể loáng thoáng nhìn thấy ba chữ lớn đỏ sẫm như máu "Lãnh Huyết Quan".
Lý Thanh Sơn bĩu môi:
"Cái tên trung nhị* thật!"
*Trung nhị: Một chứng ảo tưởng tuổi dậy thì thường gặp ở bên Trung.
Nhưng dựa vào văn hóa và tập tục của Ma Vực thì "Lãnh Huyết" còn được coi như đang tán dương, tương tự với "Hèn hạ vô sỉ" và "Tàn khốc vô tình", đều thuộc phạm trù lời khen. Có cái tên này trái lại cũng không thấy kỳ lạ.
Thế nhưng điều khiến hắn cảm thấy kỳ quái chính là trên tường không có một bóng người nào, chỉ có một lá cờ to đang bay phấp phới, trong thành vô cũng yên tĩnh.
"Trên tường không có người đứng gác, kỷ luật trong quân của ma tộc kém cỏi như vậy sao? Tuy nhiên nơi này phải có ít nhất đại quân hai trăm nghìn người. Nhưng sao lại không nghe thấy một tiếng động nào vậy, nếu thì thì kỷ luật không khỏi quá tốt."
Hắn lặng lẽ tới gần thăm dò, khi đi tới bên dưới Lãnh Huyết Quan, hắn không bị bất kỳ trận pháp nào ngăn cản, nó chỉ là một cứ điểm làm bằng đá mà thôi. Nơi này căn bản không thể ngăn cản bước chân của hắn. Khiến hắn phải nghi ngờ nơi này chính là bẫy rập, một khi hắn bước vào thành sẽ lập tức bị binh lính phục kích xung quanh, tiếng hô "giết" vang lên động trời.
Nhưng suy nghĩ này có hơi vô căn cứ, vì thế nên hắn vẫn dũng cảm đi xuyên qua cửa để tiến vào thành. Cảnh tượng phía trước khiến hắn giật mình, ngay cả khi bị mai phục mười phía cũng không khiến hắn phải kinh ngạc tới thế.
Kiến trúc xập xệ và băng nham sập xuống tạo thành một mảng phế tích khổng lồ, tựa như đã bị một con thú dữ tàn phá qua. Thi thể ma tộc phủ kín toàn bộ thung lũng, dù gió lớn thổi qua từng trận cũng không thể làm tan đi mùi máu tanh. Đặt biệt là bên trong mấy cái hố to chất đầy thi thể không đầy đủ tứ chi của ma tộc, máu tươi cô đọng lại thành một hồ máu đóng băng.