Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2811. Đằng Đằng Sát Khí

Lý Liệt Hỏa tóm vạt áo Lý Thanh Sơn kéo hắn tới trước mặt, đằng đằng sát khí nói:

"Ngươi còn có gì để nói không?"

Lý Thanh Sơn cười toe toét, hỏi lại lần nữa:

"Nếu lời ta nói là sự thật thì sao?"

Lý Liệt Hỏa nói:

"Nếu lời ngươi nói là giả thì sao?"

Một bên là ngọn lửa hừng hực, một bên là non xanh vững vàng, hai bên đối lập khiến mọi người nghẹt thở. Ngay cả các tướng của quân đoàn Liệt Hỏa cũng phải bội phục trước sự can đảm của Lý Thanh Sơn. Còn bọn họ lại không dám thở mạnh khi phải đối mặt với sự phẫn nộ của Quân đoàn trưởng.

Lý Thanh Sơn nói:

"Ta sẽ chết!"

Lý Liệt Hỏa bật cười giận dữ:

"Được, tốt lắm! Nếu lời ngươi nói là thật thì ta sẽ đưa chức Quân đoàn trưởng này cho ngươi! Hồ tử, đi mời Ngưỡng Quang đại sư tới!"

"Vâng!"

Hồ Chí Cương lĩnh mệnh, đúng lúc này một tiếng niệm phật vang lên từ ngoài cửa.

"A Di Đà Phật, không cần phiền phức như vậy, lão nạp đã tới!"

Ngưỡng Quang phương trượng chậm rãi bước vào, lúc này trên người không tỏa ra phật quang nữa. Bấy giờ Lý Thanh Sơn mới nhìn rõ được dung mạo của hắn: Mi mày bạc trắng, sáng như chỉ bạc; sắc mặt hồng hào, mặt mày hiền hậu. Thực sự phù hợp với tưởng tượng của hai từ Đại sư của người thường.

Ngưỡng Quang phương trượng cảm thấy Lý Thanh Sơn này vô cùng quen mắt, nhưng nghĩ thế nào cũng không nhớ ra đã từng gặp ở đâu.

Lý Thanh Sơn nhe răng cười toe toét:

"Đại sư, lại gặp mặt rồi."

"Ngươi là?"

Ngưỡng Quang phương trượng đang nghi ngờ không biết Thiên Nhãn Thông của mình có xảy ra vấn đề hay không, vậy mà lại không nhớ ra được một người nữa?

"Ngươi đã đánh ta một chưởng mà lại quên ta nhanh như thế sao?"

Lý Thanh Sơn vỗ ngực.

"Là ngươi!"

Ngưỡng Quang phương trượng đột nhiên nhớ tới ma đầu vừa gặp cách đây không lâu:

"Hóa ra ngươi không phải ma tộc!"

"Tất nhiên là không, là do tu luyện Tự Tại Thiên Thư nên Âm Thần hơi đặc biệt nên mới khiến đại sư hiểu lầm mà thôi."

"A Di Đà Phật, thì ra là vậy! Tự Tại Thiên Thư quả nhiên là cuốn phong phú nhất ở Vạn Tượng Thiên Thư mà!"

Ngưỡng Quang phương trượng cảm thán, rồi đánh giá Lý Thanh Sơn từ trên xuống dưới một lần, tựa như không tưởng hắn, cũng tựa như cảm thấy hơi thân thiết. Đây gần như là cảm giác của Phật môn đối với toàn bộ Đại Tự Tại Thiên.

"Không biết nơi này đã xảy ra chuyện gì?"

Còn chưa để Lý Thanh Sơn trả lời thì Lý Liệt Hỏa đã xen miệng:

"Đại sư, ngươi có Thiên Nhãn thần thông và Thiên Nhĩ thần thông có thể phân biệt thị phi thật giả, công trạng ở Hắc Vân thành từ trước tới nay đều do ngươi đánh giá. Bây giờ muốn nhờ ngươi nói mấy câu, có liên quan tới đánh giá công trạng, xem xem là thật hay là giả."

Ngưỡng Quang phương trượng nói:

"Nếu liên quan tới đánh giá công trạng thì đã nằm trong chức trách của lão nạo rồi, không biết là cái gì?"

Lý Liệt Hỏa nhìn thoáng qua Lý Thanh Sơn:

"Ngươi có dám lặp lại lời vừa rồi không?"

"Có gì mà không dám. Nhưng Lý Thanh Sơn này tuy người nhỏ, ăn nói nhẹ nhàng không sánh được với Quân đoàn trưởng, chỉ là thằng chột làm vua xứ mù nhưng cũng không phải người có thể bị người ta hàm oan bừa bãi. Quá tam ba bận, ngay trước mặt Triều sư tỷ, Ngưỡng Quang đại sư với nhiều người như vậy thì ta cũng xin hỏi ngươi lại một lần nữa, Lý Liệt Hỏa, nếu lời ta nói là thật thì sao?"

Lý Liệt Hỏa nhíu mày, tuy tính cách của hắn hung hăng nhưng không phải đứa ngốc, bộ dạng tự tin này của Lý Thanh Sơn khiến hắn hơi dao động. Không lẽ chuyện thực sự như Lý Thanh Sơn nói? Liệu có tồn tại một loại khả năng nhỏ bé nào đó xảy ra đúng như Lý Thanh Sơn nói, nên biết trên chiến trường xảy ra không ít các chuyện kỳ lạ.

Hay là có một người theo tiên lộ đi qua, tiện thể đồ sát Lãnh Huyết Quan? Không, không thể, thời gian và sức lực của Nhân Tiên quý giá nhường nào chứ, tuy ra tay thì cũng phải vì đại cục, sẽ không phải kiểu muốn giết là giết được.

Mà khu vực chiến tranh này luôn là do Vạn Tượng Tông phụ trách, nếu cần có Nhân Tiên ra tay thì chắc chắn sẽ do hai vị tông chủ đảm nhiệm, mà họ sẽ không gạt hắn với Triều Thiên Kiêu.

Sau khi suy nghĩ kỹ càng, xác định Lý Thanh Sơn chỉ đang nói khoác lác thì với tính cách của hắn, sao có thể để yếu thế được chứ.

"Ta cũng trả lời ngươi một lần cuối cùng, nếu lời ngươi nói là sự thật thì vị trí Quân đoàn trưởng này của ta sẽ do ngươi làm!"

Từng câu từng chữ như ván đã đóng thuyền.

"Còn nếu lời ngươi nói là giả thì đừng làm bẩn tay ta, tự sát luôn đi!"

Bầu không khí đông lạnh như băng, lại nóng hừng hực như có lửa thiêu đốt, sát cơ sôi trào.

Lý Thanh Sơn nở nụ cười, quay đầu nhìn về phía Ngưỡng Quang phương trượng, bình tĩnh nói:

"Hai mươi, ba mươi vạn đại quân ma tộc ở Lãnh Huyết Quan toàn diệt."

"Cái gì?"

Ngưỡng Quang phương trượng giật mình, là ai nghe xong câu này cũng cảm thấy khó tin cả, nhất định sẽ cho rằng hắn đang nói dối.