Nhưng khiến hắn càng thấy khí tin hơn là Thiên Nhãn thần thông và Thiên Nhĩ thần thông của hắn không thể phát hiện ra một chút lời nói dối nào, tựa như đang nói mặt trời hình tròn, không có gì để nghi ngờ vậy.
"A Di Đà Phật!"
Hắn không dám khinh thường nữa, hai tay chắp lại miệng hô Phật hiệu, Phật quang trên người tỏa ra, bộ dạng trang nghiêm tựa như Phật giá lâm trần thế:
"Xin đạo hữu hãy lặp lại lần nữa!"
Lý Thanh Sơn lại nói thêm một lần.
Hào quang chậm rãi thu lại, thấy Ngưỡng Quang phương trượng chậm chạp không mở miệng, vẻ mặt hơi khó khăn khiến Lý Liệt Hỏa cảm thấy hồi hộp, cố nhịn không giục giã.
Lý Thanh Sơn nở nụ cười thần bí, Triều Thiên Kiêu giật mí mắt cảm thấy chuyện này rất kỳ quái, ngược lại tỏ ra như đang xem trò vui không sợ lớn chuyện, ai cũng nhìn ra nàng đã rất cao hứng.
"Khụ khụ, người xuất gia sẽ không nói dối, xin đại sư hãy nói rõ sự thật."
Ngưỡng Quang phương trượng mím môi, hơi lúng túng một chút:
"Đúng... Là sự thật!"
Vừa nói ra lời này thì mọi người đã thay đổi sắc mặt, không gian tĩnh lặng như tờ.
Chỉ có Lý Thanh Sơn thở phào một cái, từ cười khẽ thành bật cười lớn, rồi lớn hơn, lại giang lớn hai tay ngửa mặt lên trời:
"Lão thiên đúng là chiếu cố cho ta, ta đã đã trở thành Quân đoàn trưởng rồi! Ha ha ha ha!"
Hai mắt Triều Thiên Kiêu lóe lên, thầm nghĩ:
"Giỏi lắm Lý Thanh Sơn, trò hay này đúng là lớn rồi!"
…
Tiếng cười cuồng nhiệt của Lý Thanh Sơn khiến cho lửa trên người Lý Liệt Hỏa lại một lần nữa bùng lên, hận không thể lập tức đốt hắn thành tro tàn.
Triều Thiên Kiêu tiến lên nửa bước, che chắn cho Lý Thanh Sơn khỏi hơi nóng cuồn cuộn, nàng cười to nhìn Lý Liệt Hỏa.
Lý Liệt Hỏa đột nhiên lấy lại bình tĩnh, nghĩ thầm:
“Sao ta lại dễ dàng bị tiểu tử này chọc tức như vậy?”
Lý Thanh Sơn mở ra toàn bộ công phu chế nhạo, đến nay không ai có thể ngăn cản được. Có thể nói đó là ‘đệ nhất thần thông’.
Lý Liệt Hỏa nói với Ngưỡng Quang phương trượng:
“Đại sư, xin hãy tha thứ cho ta vì đã mạo phạm, chắc chắn tên tiểu tử này đã giở trò gì đó.”
Tất cả tướng lĩnh của quân đoàn Liệt Hỏa đều sôi nổi tỏ vẻ đồng ý:
“Đúng vậy, trong đó nhất định có gian lận!”
“Tiểu tử này không phải người tốt.”
Lý Thanh Sơn bĩu môi không cho là đúng, đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.
“Việc này...” Ngưỡng Quang phương trượng tin chắc mình không nhìn lầm, hắn đã câu thông với Tây Phương Cực Lạc Tịnh Thổ, mượn lực Di Đà, nhưng hắn vẫn không thể phân biệt được lời nói dối. Vậy thì đáp án chỉ có một – những gì Lý Thanh Sơn nói là sự thật.
Lý Liệt Hỏa lấy lại được chút tự tin, ít nhất cho đến bây giờ, vẫn không có chứng cứ trực tiếp nào chứng minh lời nói của Lý Thanh Sơn.
“Tự Tại Thiên Thư mà hắn đang tu hành là một quyển thiên thư mới nhất của Quy Hải Linh Tôn, đi theo con đường Đại Tự Tại Thiên Ma, e rằng có không ít thủ đoạn bí hiểm.”
Ngưỡng Quang Phương trượng không bị thuyết phục, bất kể Lý Thanh Sơn có bao nhiêu thủ đoạn bí hiểm, cũng phải dựa vào cảnh giới của tu vi để làm cơ sở, không có khả năng lừa gạt người đã trải qua năm lượt thiên kiếp như hắn. Nhưng chuyện này quan trọng, hắn cũng chỉ có thể thở dài:
“… Có lẽ vậy!”
Lý Liệt Hỏa buông lỏng trong lòng, chỉ cần Ngưỡng Quang phương trượng thay đổi lời nói, sự việc sẽ có chỗ xoay chuyển. Hắn kiêu ngạo nói:
“Lý Thanh Sơn, ngươi cho rằng dựa vào quỷ kế là có thể giành được vị trí quân đoàn trưởng sao? Đúng là mộng tưởng hão huyền, ta sẽ phái người đến Lãnh Huyết quan để tra xét!”
Lý Thanh Sơn mỉm cười:
“Ngươi phái người đến? Vậy chẳng phải là ta chết chắc rồi sao!”
Lý Liệt Hỏa cười lạnh nói:
“Ngươi còn có thủ đoạn gì nữa?”
Triều Thiên Kiêu đề nghị:
“Không bằng ta lại đi một chuyến!”
Lý Thanh Sơn và Lý Liệt Hỏa đồng thời liếc nhìn nàng một cái, nhưng đều không trả lời.
Triều Thiên Kiêu tức giận nói:
“Này, các ngươi có ý gì, không tin tưởng ta sao?”
“Ừm.”
“Không thể tin được.”
Triều Thiên Kiêu nghiến răng nghiến lợi, hai tên khốn kiếp này.
Phương trượng Ngưỡng Quan thở dài:
“Chuyện này rất quan trọng, hay là để lão nạp đi một chuyến đi!”
“Không cần!”
Lý Thanh Sơn giơ tay đi về phía cửa:
“Chư vị đi theo ta, ta còn có chứng cứ khác! Ôi, ta vốn không muốn rắc rối như vậy.”
Trước Liệt Hỏa Đường là một luyện võ trường trống rỗng. Hầu như toàn bộ tướng lĩnh của quân đoàn Liệt Hỏa và quân đoàn Huyền Vũ đều tập trung tại luyện võ trường bên cạnh. Ngoài ra còn có một vài đại hòa thượng của chùa Tịnh Thổ cũng đến xem náo nhiệt.
Tổng cộng được chia thành ba nhóm, lần lượt do ba người dẫn đầu, đó là ba thế lực ở Hắc Vân thành.
Lý Liệt Hỏa đứng khoanh tay, vẻ mặt ngưng trọng.
Ngưỡng Quang Phương trượng tụng niệm phật hiệu, không ngừng tu hành.
Triều Thiên Kiêu tùy tiện vặn thắt lưng, chờ đợi có người xui xẻo.