"Hừ, lần này quả thật là chả ra làm sao cả!"
Bây giờ nghĩ lại, trong lòng vẫn còn cảm thấy rùng mình, nhưng may mắn thay, cuối cùng cũng đã xóa bỏ được hết tất cả những bức tượng thần Phật lộn xộn ở sau lưng đi, trong lòng cũng cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm. Đúng lúc này, sự mệt mỏi giống như thủy triều đang dâng tràn lên, hắn ngáp dài một cái rồi lẩm bẩm nói:
“Ta muốn ngủ một giấc.”
Tiểu An ôm ngang lấy hắn, rồi đặt lên chiếc giường lớn mềm mại, nhưng vẫn ôm lấy hắn ở trong lòng.
"Nha đầu này..."
Lý Thanh Sơn trong lòng thầm nghĩ rồi chìm sâu vào trong giấc ngủ.
Những chuyện xảy ra ở bên trong chùa Tịnh Thổ rất nhanh chóng đã lan truyền rộng rãi khắp Hắc Vân thành. Đặc biệt là tin tức Ngưỡng Quang Phương Trượng bị thủng một lỗ ở trên đầu và cho đến bây giờ vẫn còn đang hôn mê bất tỉnh, đã gây nên sự chấn động vô cùng lớn cho toàn bộ Hắc Vân thành.
Ở bên trong liệt hỏa đường, Lý Liệt Hỏa chăm chú lắng nghe một vị tăng lữ đang kể lại những chuyện đã xảy ra ở bên trong chùa Tịnh Thổ.
Vị tăng lữ khóc lóc kể lể:
"Phương Trượng nghi ngờ tên Lý Thanh Sơn kia là gian tế của Ma vực, cho nên hắn mới lập kế như vậy. Xin sư huynh hãy làm chủ cho chúng ta, hãy lập tức bắt lấy Lý Thanh Sơn!"
Lý Liệt Hỏa do dự không nói gì cả, là gian tế của Ma vực sao? Trên đời còn có gian tế ngạo mạn như vậy sao? Hơn nữa cho dù có là hắn, hắn cũng chắc chắn không phải là đối thủ của Ngưỡng Quang Phương Trượng khi đối đầu ở bên trong chùa Tịnh Thổ, Lý Thanh Sơn làm sao có được thủ đoạn như vậy chứ, nhưng hắn vẫn quay lưng lại với Ngưỡng Quang Phương Trượng, phải nhận lấy một chưởng thật mạnh nhưng không hề có chút phản kháng nào cả, ở bên trong đó chắc chắn là có vấn đề.
Bất luận có như thế nào thì Lý Thanh Sơn cũng vẫn là đệ tử của Vạn Tượng tông, người ngoài không được phép nhúng tay vào.
"Biết rồi, ngươi quay về chùa trước đi, ta sẽ nhanh chóng đi điều tra ra rõ ràng."
Hồ Chí Cương mắng:
"Tên tiểu tử này đúng thật là sao chổi!"
Lý Liệt Hỏa cau mày lại:
"Đừng có mà nói nhảm nữa!"
“Đại sư huynh, ta đâu có nói nhảm, tên tiểu tử này nhất định là có vấn đề gì đó!”
Tất cả các quan tướng đều vô cùng tán thành.
Cùng lúc đó, ở trong Huyền Vũ Đường, Triều Thiên Kiêu được nghe một vị tăng lữ khác tường thuật lại, ở trong lòng hắn cũng lóe lên một suy nghĩ cũng tương tự như vậy.
"Tên tiểu tử này mới tới Hắc Vân thành có mấy ngày, trước tiên đi tới Ma vực một chuyến, toàn bộ Ma Tộc máu lạnh đóng giữ tại cửa ải đều đã chết hết. Khi quay trở về Liệt Hỏa đường để trình báo, gần như toàn bộ người của Liệt Hỏa quân đoàn đều bị thương. Lại đi đến chùa Tịnh Thổ một chuyến, Ngưỡng Quang Phương Trượng sẽ lập tức gục ngã. Điều này cũng quá xấu xa rồi! Hiện tại hắn đã tiến vào vào Huyền Vũ quân đoàn..."
"Hứ, lần tới cũng sẽ không đến lượt của ta đâu mà!"
Triều Thiên Kiêu vốn luôn luôn không sợ trời không sợ đất, cũng cảm thấy ớn lạnh ở trong lòng, đột nhiên cảm thấy có chút hối hận.
…
Lý Thanh Sơn ngủ một mạch hết tám ngày bảy đêm mới tỉnh lại nhưng vẫn cảm thấy cơ thể bủn rủn không có sức, tinh thần lười biếng, thực sự đã rất lâu rồi hắn không bị thương nặng tới vậy!
Hoặc là nói hắn chưa từng có vết thương nào đáng sợ như thế. Ngày xưa dù tan xương nát thịt thì niết bàn một lần là có thể khôi phục lại như lúc đầu. Nhưng lần này hắn suýt nữa chưa kịp dùng Phượng Hoàng niết bàn đã ngỏm củ tỏi, nghỉ ngơi một lúc cũng không thể khôi phục lại như cũ. Lúc này, nhận thức về độ nguy hiểm của Thần Phật càng thêm khắc sâu vào tâm thức hơn.
Nếu là một người bình thường thì có lẽ bây giờ chắc chắn sẽ sợ hãi tránh thật xa. Còn hắn lại cảm thấy kích động trong lòng, vừa nhìn thoáng qua đã cảm thấy kích thích như vậy rồi. Không biết lúc bản thân mình đứng trước mặt họ thì sẽ có cảm giác gì.
Ngày đó sẽ không quá xa, chẳng bao lâu nữa sẽ phải tiếp xúc thân thiết với Ma thần Cùng Kỳ rồi.
Thời gian không chờ đợi ai, hắn nhất định phải chuẩn bị sẵn sàng để đi vào Khuynh Kỳ Sơn sâu trong Ma Vực trước.
Nhưng bây giờ, điều đầu tiên hắn cần phải làm là tới Huyền Vũ Đường xem thử vị đại sư tỷ Triều Thiên Kiêu kia.
Do tới tận bây giờ Ngưỡng Quang phương trượng vẫn chưa tỉnh lại đã tạo thành chấn động rất lớn ở Hắc Vân Thành, nếu như không nhờ có quân pháp uy nghiêm thì có lẽ nhóm võ tăng của Tịnh Thổ Tự đã hủy bỏ tòa thạch tháp cao lớn này rồi.
"Hừ, đáng đời!"
Lý Thanh Sơn không hề thấy đồng tình với hắn chút nào, nếu không nhờ có Tiểu An thì có thể bây giờ hắn đã ngỏm củ tỏi, hoặc là sống không bằng chết rồi.
Tiểu An gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Lý Thanh Sơn bật cười bóp mặt nàng:
"Phải nhờ có ngươi mới được như vậy!"
"Là nhờ có Thí Phật Kiếm."
Tiểu An đẩy tay của hắn ra. Sau khi lấy Thí Phật Kiếm chém giết tượng Phật, mũi kiếm của nàng ngày càng bóng loáng và sáng rực rỡ, nhưng lại khiến Lý Thanh Sơn cảm thấy nó cực kỳ sắc bén.