Lần tới Hắc Vân Thành này đã giúp Tiểu An có thu hoạch rất lớn, không những lấy được mấy trăm nghìn cỗ thi thể của Ma Tộc để làm quân lương mà còn giết được tượng Phật, giúp Thí Phật Kiếm cường hóa lên một bước. Mà trong quá trình ấy, lĩnh ngộ của nàng về Chu Nhan Bạch Cốt Đạo cũng tiến thêm một bậc, loáng thoáng có cảm giác sắp đột phá bình cảnh.
Lý Thanh Sơn đưa tu di chỉ chứa thi thể của Ma Tộc cho nàng, mỉm cười nói:
"Ta ra ngoài kia đi một vòng, còn ngươi ở lại đây cố gắng tu hành đi! Dựa theo tình hình hiện tại thì có thể cuộc chiến sau này sẽ càng kịch liệt hơn. Không thể thiếu ngươi được."
Tiểu An nghiêm túc gật đầu, tựa như đang nhận một nhiệm vụ vô cùng lớn lao.
Lý Thanh Sơn mỉm cười, cúi đầu định thơm một cái lên trán nàng rồi chuẩn bị ra ngoài.
Thì nàng đột ngột ngẩng đầu lên, con mắt kỳ ảo nhìn về phía Lý Thanh Sơn.
Lý Thanh Sơn giật mình, đột nhiên phát hiện hình như nàng đã trưởng thành hơn nhiều. Da thịt vẫn mềm mại như nước, trắng nõn hồng hào. Giờ lại thêm phần nở nang, giữa mi tâm có một nốt ruồi son mang lại vẻ đẹp trang nghiêm cho nàng.
Nàng không phải tiên nữ hạ phàm, mà ngược lại, nàng chính là nữ tử vướng bận bụi trần, phong thái phàm tục siêu việt.
Nhìn nhan sắc của nữ tử ở khắp thế gian cũng không có ai tuyệt sắc nhường này. Cái gọi là quốc sắc thiên hương cũng chỉ tới vậy.
Lý Thanh Sơn cúi đầu hôn nhẹ một cái lên môi nàng, mỉm cười nói:
"Thỏa mãn chưa?"
Tiểu An sờ môi tỏ vẻ suy tư.
"Tiểu nha đầu này thật biết tác oai tác quái!"
Lý Thanh Sơn bật cười đi xuống tháp cao.
Tiểu An mím môi, tức giận nói:
"Cái gì chứ!"
...
Lý Thanh Sơn tới Huyền Vũ Đường. Ở đó chỉ có một mình Triều Thiên Kiêu, nàng đang quay lưng với hắn đứng trên một cái đài lơ lửng giữa không trung, như thể đang ngắm nhìn Ma Vực ở đằng xa.
Ngay cả khi Lý Thanh Sơn chắp tay nói:
"Sư tỷ, ta đã nói!"
Thì nàng vẫn như không nghe thấy.
Lý Thanh Sơn thầm nghĩ:
"Nữ nhân này lại bắt đầu ra vẻ oai phong với mình!"
Nhưng cũng không nói gì khác, bắt đầu thưởng thức bóng lưng của nàng. Không thể không nói dáng người của nàng rất tốt, thẳng tắp đứng trong bão tuyết, tuy nhìn từ sau lưng cũng thấy rõ được tư thế oai hùng của nàng.
Đôi chân thon dài thẳng tắp, vòng eo dẻo dai mạnh mẽ, cặp mông... Ây, nhìn cái mông kìa, không hổ danh là Đại sư tỷ!
Lý Thanh Sơn liếm môi, mắt nhìn chằm chằm không tha một giây nào.
Rắc! Thành lan can bằng đá trong tay Triều Thiên Kiêu nứt ra, nàng nói:
"Nếu ngươi còn dám nhìn tiếp thì ta sẽ móc mắt ngươi ra!"
Lý Thanh Sơn biết nàng không nói cho có, thậm chí còn đoán nàng từng làm thế rồi. Sau khi cân nhắc tới chuyện bản thân đang trong trạng thái hư nhược, đành thu hồi tầm mắt, mỉm cười nói:
"Sư tỷ tìm ta có việc gì?"
Triều Thiên Kiêu quay đầu lại, nói:
"Ngươi có biết, nếu Ngưỡng Quang chưa tỉnh lại thì ngươi sẽ gặp kết cục gì không?"
"Hắn sẽ tỉnh lại."
Lý Thanh Sơn không hề lo lắng chút nào, là người trong cuộc, hắn nghĩ chắc chắn Ngưỡng Quang phương trượng sẽ không chết. Dù sao cũng là nhị quả La Hán đã vượt qua năm lượt thiên kiếp, lại còn đang ở địa bàn của mình nữa. Mà quan trọng nhất chính là, người này còn là một trong những tiểu đệ tử trung thành nhất của Phật Tổ...
Lý Thanh Sơn chỉ lên trên, nói:
"Vẫn còn Phật Tổ che chở cho hắn!"
"Ha ha! Nói cũng không sai."
Triều Thiên Kiêu phục hồi tinh thần, vô cùng hứng thú đánh giá Lý Thanh Sơn từ trên xuống dưới:
"Vậy thì ai sẽ che chở cho ngươi?"
Bây giờ Ngưỡng Quang phương trượng vẫn còn đang hôn mê, còn hắn thì ngược lại, tỏ vẻ như thể mình là người không liên quan vậy.
Lý Thanh Sơn ngạo nghễ nói:
"Ta luôn tự che chở cho chính mình."
Triều Thiên Kiêu khinh bỉ:
"Nghe nói nghe trâu bò vậy."
Tuy hôm đó trời bão tuyết rất lớn, nhưng vẫn có người nhìn thấy cảnh này. Nhóm tướng tá trong Liệt Hỏa quân đoàn nhanh chóng lan truyền câu chuyện cười này.
Lý Thanh Sơn cười đắc ý:
"Cũng có lúc không thể che chở được."
Triều Thiên Kiêu thầm thấy kinh ngạc, từ trước tới nay đều thấy hắn là một kẻ điên cuồng, loại chuyện mà một quân sĩ bình thường sẽ cho rằng vô cùng nhục nhã mà không ngờ hắn lại có thể sảng khoái thừa nhận như vậy. Nàng không khỏi cảm thấy bội phục, nếu một người không ôm chí lớn, có ý chí kiên quyết thì sẽ không có trí tuệ như vậy.
Theo nàng được biết thì khi Lý Liệt Hỏa biết chuyện này không hề mỉm cười, ngược lại còn bày ra vẻ mặt nghiêm túc.
"Tiếc rằng hắn nhập môn quá trễ, bằng không có lẽ hắn đã có thể tranh giành vị trí Đại sư huynh với chúng ta rồi."
Tất nhiên nàng sẽ không nói câu này ra ngoài miệng, chỉ nghiêm nghị nói:
"Cẩn thận nói lại chuyện ngươi gặp ở Lãnh Huyết Quan một lần nữa đi."
Tình huống kỳ lạ này khiến nàng cảm thấy bất an, tranh chấp ân oán nội bộ chỉ là việc nhỏ, chiến tranh chống lại Ma Vực mới là chuyện lớn áp đảo mọi chuyện.