Chờ Lý Thanh Sơn rời đi xong, Triều Thiên Kiêu lắc đầu nghĩ:
"Tên tiểu tử đáng ghét, bị thương rồi vẫn tỏ ra như vậy được! Lần này coi như lão nương mềm lòng, nể mặt ngươi cho ta xem lại tình huống ở Lãnh Huyết Quan!"
Nghĩ tới đây, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm túc, tình huống ở Lãnh Huyết Quan thật sự rất kỳ lạ, chắc chắn không chỉ đơn giản là chuyện Đồ Vạn Thành phát điên biến thành ma thú được. Mà chắc hẳn là cuộc tàn sát có mục đích và chuẩn bị từ trước, vả lại Ma Đế Ma Vương còn bị giết từ trước đó nữa.
Nhưng mọi chuyện là vì sao cơ chứ?
Triều Thiên Kiêu ngẩng mặt lên nhìn trời, chỉ thấy mây đen áp đỉnh, bầu trời đầy bão tuyết mịt mù.
Lý Thanh Sơn ra khỏi Huyền Vũ Đường xong cũng không quay lại thạch tháp ngay, có lẽ bây giờ Tiểu An vẫn còn đang chăm chú tu hành. Mà trạng thái hiện tại của hắn lại không thể tu hành được, chỉ đành đi dạo qua loa trong thành.
Tư thế nhàn hạ, vẻ mặt ung dung có vẻ hơi chói mắt trong cảnh tượng vội vã và vẻ mặt tàn nhẫn của đám quân sĩ. Có không ít người nhận ra hắn, nhưng ai cũng tỏ ra bất thiện, không một ai ra hành lễ với hắn.
Nếu như họ không phải cân nhắc tới thân phận và thực lực của Lý Thanh Sơn thì có lẽ đã có một đống người chạy tới tìm cớ khiêu khích hắn rồi.
Lý Thanh Sơn không những đắc tội Lý Liệt Hỏa, mà gần như đã làm nhục toàn bộ Liệt Hỏa Quân Đoàn. Lại còn có ân oán với Triều Thiên Kiêu, đắc tội cả Huyền Vũ Quân Đoàn nữa.
Thật ra nếu chỉ có vậy thì vẫn chưa đủ để khiến các quân sĩ bình thường có địch ý lớn với hắn như bây giờ, ngược lại còn có thể thu hoạch được không ít quân sĩ tôn sùng, sùng bái cường giả trong quân.
Nhưng vừa rồi hắn lại làm hại Ngưỡng Quang phương trượng bất tỉnh, hoàn toàn trở thành kẻ tội đồ trong mắt tất cả quân sĩ và tướng sĩ.
Ngưỡng Quang phương trượng không những phụ trách thanh lọc đất đai của Ma Tộc, xác định chiến công, mà còn thanh lọc ma khí trên người các tướng sĩ chinh chiến ở Ma Vực. Nếu không họ rất dễ bị tẩu hỏa nhập ma, thậm chí là biến thành Ma Tộc.
Hắn lo liệu cho lý tưởng chúng sinh bình đẳng của Tịnh Thổ Tông, tính cách hiền hòa, hòa ái dễ gần. Nhân duyên trong Hắc Vân Thành rất tốt, không biết đã có bao nhiêu người chịu ân huệ từ hắn, đặc biệt rất được các quân sĩ đứng ở tầng chót ủng hộ.
Cũng vì thế mà tiếng xấu của Lý Thanh Sơn lan xa. Do hắn là đệ tử nhập thất, trong quân doanh lại có thân phận tướng quân nên bây giờ hắn đã có chút tên tuổi, gọi là Tam tướng quân.
Thính lực của Lý Thanh Sơn rất tốt, lúc nào cũng có thể nghe được vô số suy nghĩ linh tinh, chẳng có một lời nói hay ho nào cả. Dù hắn rộng lượng thì nghe nhiều cũng phải hận ứa gan.
Chợt nghe thấy tiếng hô đánh lộn, còn có tiếng gào mắng đầy tức giận kéo hắn ra khỏi những suy nghĩ hỗn độn kia.
Lòng thấy tò mò, đi rẽ qua một tòa tháp cao tới một giáo trường.
Chỉ nhìn thấy trong đám người đông nghịt, khoảng tầm hai, ba nghìn người đang đứng xung quanh một võ đài ở giáo trường hô hào quát mắng.
Trên võ đài có hai quân sĩ đang ra sức chém giết: Một người mặc áo giáp nhẹ cầm trường mâu, một người mặc giáp nặng cầm đao thuẫn.
Tuy cả hai đều là quân sĩ mới vượt qua thiên kiếp đầu tiên, còn chưa vượt qua tầng chót nhưng cả hai đều hừng hực ý chí chiến đấu, đằng đằng sát khí. Mỗi lần giao thủ đều dẫn tới những tiếng reo hò.
"Đang làm gì thế?"
Lý Thanh Sơn kéo một quân sĩ trẻ tuổi đang đứng xem trò vui ở vòng ngoài.
Quân sĩ trẻ tuổi mở to hai mắt nhìn chăm chú lên võ đài, không quay đầu lại mà trả lời luôn:
"Tiểu tử nhà ngươi mới tới phải không! Ngay cả việc này mà cũng không biết à, đây chính là cuộc tỷ võ toàn quân!"
Lý Thanh Sơn kinh ngạc nói:
"Cuộc tỷ võ toàn quân đã bắt đầu rồi ư! Không phải còn nửa tháng nữa mới tới hay sao?"
"Ài, ngươi đúng là chẳng biết cái gì cả, cuộc tỷ võ toàn quân đã bắt đầu từ khi vào đông rồi!"
Lý Thanh Sơn vuốt cằm, thầm đoán đây có lẽ là một cuộc so tài tuyển chọn, nửa tháng sau sẽ là trận chung kết.
Mà hắn đoán không sai, bởi vì vừa tới mùa đông, gió tuyết ác liệt, rất lạnh giá nên đại quân không thể tiếp tục tiến lên. Ngoài tổ chức các cuộc điều tra và ám sát quy mô nhỏ ra thì gần như đều nằm trong trạng thái đình chiến.
Đại quân trăm vạn người như rùa rụt cổ trong thành lũy Hắc Vân Thành, người nào người nấy đều là nam nhi nhiệt huyết khát máu và hiếu chiến, nếu không tìm cho họ chút việc để làm thì nhất định sẽ có người gây chuyện. Cũng vì lẽ đó mà cứ đầu đông hằng năm đều tổ chức một cuộc tỷ võ toàn quân.
Để cổ vũ sự nhiệt tình của chúng quân sĩ, không những dành được một lượng lớn phần thưởng mà còn quyết định luôn cả địa vị của họ trong quân.