Cho dù là quân sĩ tầng thấp nhất, nếu có thể lấy được một hạng thì cũng có thể ló mặt trong "Trận chung kết tổng hợp" mà Lý Thanh Sơn chuẩn bị tham gia. Đó không chỉ là vinh dự, mà còn có khả năng lọt vào mắt của một vị tướng tá nào đó, họ có thể được đề bạt ngay hoặc là được tuyển chọn làm thân binh. Thậm chí còn nhặt được công pháp tu hành, chính thức bước vào con đường tu hành.

Mỗi năm đều xuất hiện rất nhiều người may mắn như vậy.

Mà cũng do mùa đông ở nơi này rất dài nên phân nửa thời gian là đánh trận với Ma Tộc, còn nửa thời gian còn lại chính là tỷ võ toàn quân, cũng là hai con đường tăng cấp quan trọng nhất trong quân. Cái phía sau tuy thường xuất hiện người chết, nhưng lại an toàn hơn so với việc đi đánh chém với Ma Tộc rất nhiều, tất nhiên sẽ khiến sự nhiệt tình của toàn quân tăng vọt.

Ngay cả người không trúng tuyển, nếu tin vào mắt nhìn và vận may của mình thì có thể đánh cược mấy ván. Cảnh tượng vội vã và những khuôn mặt tàn nhẫn của các quân sĩ thấy lúc đi trên đường kia nếu không phải đang tới xem luận võ thì cũng là tới để tham gia luận võ.

Đúng lúc này, tiếng hoan hô vang lên mạnh mẽ, xông thẳng tận trời xanh.

Trên võ đài, quân sĩ cầm mâu nhận thấy kẽ hở, dùng một mâu đâm vào khe hở giữa giáp trụ ở eo của đối thủ.

Khuôn mặt của quân sĩ trẻ tuổi kích động đỏ bừng lên, ván này đã giúp hắn thu được không ít.

Lý Thanh Sơn mỉm cười nói:

"Hắn thua rồi!"

Hắn chưa nói dứt lời thì quân sĩ cầm đao thuẫn kia đã quả quyết ném đao đi, dùng tay không túm chặt mâu sắt, không thèm quan tâm tới vết thương mà đột nhiên cầm khiên vọt lên. Một tiếng nổ to vang lên, đối thủ đã bị va ngã xuống lôi đài.

Tiếng hoan hô suy yếu, thoáng cái đã bị những tiếng hoan hô khác thay thế, tựa như sóng sau đè sóng trước vậy.

Quân sĩ trẻ tuổi giậm chân mắng lớn, lúc này mới quay đầu lại nhìn. Hơi bất ngờ nói:

"Ồ, sao ta lại cảm thấy nhìn ngươi hơi quen mắt nhỉ? À, ngươi là tam..."

"Tam gì?"

Lý Thanh Sơn hơi nhướng mày, quân sĩ trẻ tuổi vội vàng đổi giọng:

"Tướng... Tướng quân."

Dù danh tiếng của Lý Thanh Sơn có thối như nào đi nữa thì cũng không phải người mà một quân sĩ tầng chót có thể nhục nhã ngay trước mặt, nhưng lời này gần như chỉ kém một chữ mà thôI!

Lý Thanh Sơn nổi giận, ta khiêm tốn không phải để cho các ngươi tinh tướng. Dùng tay đánh ngất quân sĩ trẻ tuổi, ném hắn ta lên rìa ngoài thao trường rồi thuận tiện lấy thiết khôi của hắn ta đội lên đầu, đi vào giữa giáo trường.

"Tôn tử kia, chen cái gì mà chen!"

"Mau cút ra đằng sau đi!"

Tiếp tục chen tách đoàn người trong tiếng mắng chửi để đi thẳng lên lôi đài. Quân sĩ dùng đao khiên kia cũng xuống đài chữa thương, lúc này trên võ đài không có một bóng người nào. Hắn nhún người nhảy lên võ đài, vung tay hô lớn dưới ánh mắt của mọi người:

"Lý Thanh Sơn vạn tuế!"

Tiếng gọi này lấn át tất cả ồn ào và náo nhiệt trên giáo trường, lại tràn ngập tình cảm tự hào.

Mọi người sửng sốt một chút, hiện giờ phản đối ‘tam tướng quân’ Lý Thanh Sơn đã thành nhận thức chung trong quân. Tiểu binh này là từ đâu xuất hiện, dám mạo hiểm phạm phải sai lầm to lớn của thiên hạ.

Lý Thanh Sơn đội một chiếc mũ sắt che nửa mặt, đó là trang bị tiêu chuẩn dành cho người lính cấp thấp nhất. Hơn nữa ai có thể nghĩ đến, đường đường là một vị tướng quân lại giả mạo tiểu binh tự mình lên đài, phất cờ hò hét cho mình.

Nơi này cách Huyền Vũ đường không xa, Triều Thiên Kiêu nghe rõ ràng, đi tới cửa sổ nhìn lại, liếc mắt một cái đã nhận ra Lý Thanh Sơn, đỡ trán than thở:

“Tiểu tử này cũng quá thái quá rồi!”

Vừa rồi nàng còn tưởng rằng hắn là người rộng lượng, không phải tầm thường, nhưng bây giờ hắn lại sắp đích thân ra trận, đúng là lòng dạ hẹp hòi. Nhưng không hiểu sao, nàng cảm thấy như vậy mới là tác phong của hắn. Khóe miệng nàng nhếch lên một nụ cười, hứng thú dạt dào nhìn xuống.

Từ dưới võ đài vang lên một tràng chửi rủa:

“Cút đi! Cút đi!”

Lý Thanh Sơn kiêu ngạo liếc nhìn chung quanh, giơ ngón tay cái lên rồi chỉ xuống:

“Đồ cặn bã!”

Lần này, tất cả quân sĩ đều bị chọc giận, có người nhặt tảng đá lên ném qua, người nào không ném cũng chỉ là bởi vì dưới chân tìm không thấy tảng đá.

Vù vù vù vù!

Trong lúc nhất thời, những viên đá bay đầy trời lao về phía lôi đài, Lý Thanh Sơn né tránh từ bên này sang bên kia, nhìn rất chậm, nhưng lại hết lần này tới lần khác tránh thoát tất cả những viên đá bay này.

Dù sao ở đây cũng là giáo trường, chẳng bao lâu sau, rốt cuộc các quân sĩ không còn tìm thấy đá có thể ném nữa, nhưng trên lôi đài lại phủ kín đá vụn.

Lý Thanh Sơn ôm lấy một đống, hét lớn:

“Trả lại cho các ngươi!”

Từng viên một đập xuống, mặc dù hắn không dùng nhiều lực nhưng người dưới lôi đài đông đúc, không có cách nào để né tránh. Trong lúc nhất thời liên tục vang lên những tiếng kêu đau đớn.