Tiếng cười vang lên vô cùng sung sướng trong đám người đông nghịt, ngược lại còn khiến Lý Thanh Sơn dâng trào ý chí chiến đấu, cảm giác suy yếu đã biến mất một chút:

“Ha ha, người khác khôi phục dựa vào nghỉ ngơi dưỡng sức, còn ta thì khôi phục dựa vào chiến đấu!”

“A!”

Lý Thanh Sơn quát to một tiếng, vung hai tay lên khiến người lở núi tán.

“A..a..a..a..a!”

Mấy trăm quân sĩ văng ra ngoài, lúc này trên võ đài chỉ còn lại một mình Lý Thanh Sơn.

Làn tóc đen bay bay dưới cơn bão tuyết, nụ cười trên môi vừa tùy tiện vừa lộ liễu mang tới cảm giác vừa giống một đứa trẻ, vừa giống như kẻ ngang bướng. Ánh mắt sáng ngời đang phấn khích nhìn xuống dưới lôi đài, nếu hồi nãy chỉ là sự hưng khởi nhất thời, tùy ý xả giận thì bây giờ lại như vừa nhìn thấy một món đồ chơi thú vị.

“Rầm rầm rầm rầm!”

Đám quân sĩ ào ào rơi xuống đất. Mọi người khiếp sợ, không ngờ hắn lại có thần lực như thế.

Những gì đè lên người vừa rồi không chỉ mấy trăm người kia, mà còn có quân khí của toàn quân ngưng tụ lại, thế nhưng lại bị hắn phá vỡ dễ như ăn cháo, khiến quân tâm phải rung động.

Có người hét lên:

“Mọi người đừng hoảng hốt, hắn chỉ có một mình mà thôi!”

Lý Thanh Sơn nghe thấy tiếng thì quay đầu nhìn lại, vừa nhìn thoáng cái đã nhận ra đó chính là giáo úy giám sát hồi nãy.

Không hổ danh là quân đoàn tinh nhuệ đã thân kinh bách chiến, quân tâm nhanh chóng ổn định lại, quân khí tiếp tục ngưng tụ lần thứ hai. Mà cái giáo trường nho nhỏ này đã có hai, ba vạn người tụ tập lại, trên các con đường xung quanh quân doanh, trên vách tường, cây cối đều đầy ắp người. Khoảng chừng mười vạn người, người nào người nấy bừng bừng sức mạnh.

“Tốt lắm, vậy thì mới có thể chơi nhiều hơn một chút!”

Lý Thanh Sơn liếm môi, cười nói:

“Một người ư?”

Rồi lắc mình biến hóa, bóng đen từng tầng biến ảo hóa thành dáng vẻ của Lý Thanh Sơn, đó chính là phân thân của hắn, có tới hơn trăm phân thân.

Có phân thân đi lên, hoặc lùi về phía sau không cách quá xa Lý Thanh Sơn, hai bên trái phải nhanh chóng kết thành trận thế.

“Quân trận cái gì chứ, ta cũng có!”

Lý Thanh Sơn từng học qua không ít công khóa, quân trận cũng là một trong số đó. Nó cũng không phải là bí mật gì, tuy biến hóa của quân trận nhiều nhưng lại không thể so sánh về độ phức tạp với trận pháp được. Mấu chốt là huấn luyện quân sĩ và sự phối hợp, càng nghiêm túc huấn luyện thì phối hợp càng ăn ý hơn. Quân tâm cũng vì thế mà bền chắc, quân khí càng ngưng tụ được nhiều hơn.

Mà cái gì gọi là càng phối hợp càng ăn ý giữa mọi người chứ?

Khi quân trận kết thành, tuy chỉ là trận pháp do trăm người tạo ra nhưng lại mang khí thế tương đương với thiên quân vạn mã, đại quân vạn người.

Triều Thiên Kiêu hơi nhướng mày:

“Phân thân để kết trận!”

Chiêu này không phải do Lý Thanh Sơn sáng tạo ra, chỉ cần là tu hành giả tinh thông phân thân thuật thì đều sẽ xem xét tới việc dùng phân thân yếu ớt để đối kháng với kẻ địch mạnh, dùng phân thân kết trận chính là một lựa chọn đơn giản nhanh gọn nhất.

Tuy nhiên những tu hành giả đó thường đều nhận ra, chiêu này nhìn thì rất mạnh chứ kỳ thực lại có nhiều mặt hạn chế.

Đầu tiên là số lượng phân thân có hạn. Quy mô kết thành quân trận cũng có hạn, mà lại còn phải tiêu tốn rất nhiều tinh thần và pháp lực để khống chế và duy trì. Có lẽ còn không bằng dùng pháp thuật khác.

Thứ hai là không hợp để đấu pháp, tuy uy lực của quân trận mạnh nhưng di chuyển lại rất chậm, khoảng cách tấn công ngắn, trừ trường hợp va chạm chính diện trên chiến trường, nếu không chỉ cần kẻ địch kéo dài khoảng cách rồi chờ quân trận của ngươi tự tan vỡ là được. Sau đó có phòng thủ tiếp cũng chẳng khác nào uống rượu độc để giải khát cả.

Cũng vì vậy mà chiêu này không quá thông dụng, nhưng lại vô cùng phù hợp với hoàn cảnh bây giờ của Lý Thanh Sơn. Hắn cất cao giọng ra lệnh:

“Xung phong!”

Cuối cùng cũng được trải nghiệm cảm giác làm Đại tướng quân. Hắn xông lên phía trước như chủ soái, quân trận trăm người nghịch trùng đại quân vạn người.

Chỉ một thoáng sau, mỗi nơi đại quân đi qua đều khiến kẻ địch kêu hét sợ hãi ầm trời như bẻ cành cây khô.

Tựa như lưỡi cày sắc bén bừa qua mặt đất một tầng thật sâu, quân trận phân tán của đối phương căn bản không thể chống lại thế tiến công của hắn, quan trọng nhất là phe kia không có chủ soái. Người mạnh nhất chỉ mới là giáo úy mà thôi, thực lực thấp hơn hắn không chỉ một chút.

Hay nói cách khác, trận này đánh chưa tới một trận. Cũng là vì đại quân hoảng sợ, lại không có đại tướng trấn áp nên trông họ chẳng khác nào dã thú không có móng vuốt. Dù thân hình có khổng lồ tới đâu thì khả năng phát huy sức mạnh cũng chỉ có hạn.

Giáo úy giám sát chưa kịp hồi thần thì Lý Thanh Sơn đã xông tới trước mặt hắn rồi ép sát, khiến giáo úy nằm hấp hối trên mặt đất, trên người đầy rẫy dấu chân.