Triều Thiên Kiêu được chứng kiến tận mắt Lý Thanh Sơn đánh đấm lung tung trên giáo trường, nàng thầm thở dài trong lòng:
“Nếu bây giờ đang ở chiến trường thì lúc này chẳng khác nào phe mình tàn sát một phương. Tuy không có chủ soái áp trận, cũng không có giáp trụ và binh khí đẳng cấp gì, thế nhưng tên tiểu tử kia căn bản không tập trung khi ra tay, cơ thể còn đang suy yếu nữa vì bị thương nữa chứ.”
“Dựa vào thể phách cường hãn, còn có Âm Thần kỳ diệu kia nữa nên có thể vừa đánh địch chính diện, vừa lẻn vào đánh lén. Nếu không có nhiều ân oán gút mắc ở giữa thì chắc chắn sẽ là một sự giúp đỡ lớn, sau này tất sẽ có chiến tích trong cuộc đại chiến tương lai. Nếu không chết thì trở thành đệ tử chân truyền chắc chẳng phải chuyện khó khăn gì?”
Nhớ tới ván cược ba mươi năm sau, nàng bật cười khe khẽ:
“Tiểu tử, ta lại muốn bóp chết ngươi từ trong trứng nước rồi!”
Tất nhiên đó cũng chỉ là một câu chuyện cười, dù là nàng hay Lý Liệt Hỏa cũng đều không còn mục đích như vậy nữa. Dùng việc áp bức người khác để duy trì địa vị của mình là điều vô cùng ngu xuẩn và hèn yếu, làm vậy chỉ làm yếu đi ý chí của chính mình.
Bọn họ tuyệt đối có tự tin có thể tiến lên, bọn họ muốn Lý Thanh Sơn phải chết, là do báo thù rửa hận, hoặc chỉ đơn thuần là trút cơn giận chứ không phải do suy nghĩ vô cùng đê hèn này.
“Nhưng cũng không thể để hắn làm loạn tiếp được, nếu không quân tâm sẽ biến mất.”
Triều Thiên Kiêu vừa định ra tay thì nhìn thấy một tăng nhân chạy vào thao trường, cất cao giọng nói:
“Phụng mệnh của Ngưỡng Quang phương trượng, xin mời Lý tướng quân Lý Thanh Sơn hãy tới Tịnh Thổ Tự một phen!”
Giọng vang như tiếng chuông ngân khiến chúng quân sĩ chấn động, vừa mừng vừa sợ nói:
“Phương trượng đã tỉnh rồi sao?”
Lý Thanh Sơn cũng giật mình, chuyện trải qua cách đây không lâu ở Tịnh Thổ Tự khiến hắn vừa nghĩ tới đã thấy sợ hãi.
Vả lại tăng nhân tới mời hắn đi chính là tăng nhân hộ pháp hôm đó muốn cản đường hắn, miệng thì nói là “xin mời” nhưng vẻ mặt lại tràn ngập tức giận. Hôm đó bị một câu của Lý Thanh Sơn quát lui chính là sự nhục nhã của người nọ.
Nếu không có mệnh lệnh của Ngưỡng Quang phương trượng thì chỉ sợ bây giờ hắn đã nhào tới phân cao thấp với Lý Thanh Sơn để rửa sạch nỗi nhục.
Lý Thanh Sơn tản phân thân, bật người nhảy lên, cười híp mắt hỏi:
“Hóa ra là ngươi sao! Ngưỡng Quang phương trượng lại gọi ta tới để làm gì?”
“Không biết!”
Tăng nhân hộ pháp lạnh lùng nói.
“Cũng chẳng phải chuyện tốt gì!”
Lý Thanh Sơn nhún vai nói.
“Ngươi nói cái gì? Thử lặp lại lần nữa đi!”
Tăng nhân hộ pháp giận dữ nói.
“Cũng chẳng phải chuyện tốt gì, ta nói rồi đó. Ngươi giỏi thì xông vào đánh ta đi!”
Tăng nhân hộ pháp siết chặt nắm đấm, bắp thịt cuồn cuồn nổi cả gân xanh. Do trước khi tới Ngưỡng Quang phương trượng đã căn dặn không thể động thủ, đành cưỡng chế cơn giận không tên trong người, quát to:
“Ngươi có đi theo hay không?”
“Đi, sao lại không đi chứ?”
Lý Thanh Sơn cảm giác khí lực đã khôi phục được một chút, có câu nói gọi là “Tránh được mùng một không ai tránh được mười lăm”, họ ở chung trong một tòa thành như vậy không lẽ còn phải nhượng bộ lui binh à? Vả lại tên hòa thượng kia chắc chắn bị thương nặng hơn cả hắn, có lẽ trong khoảng thời gian ngắn không thể ra tay với hắn được.
Mà lần này hắn đã chuẩn bị trước, trong lòng còn giấu một viên khô cốt niệm châu do Tiểu An nhất định bắt hắn cầm theo, nếu không lại đột nhiên bị người ta đập cho một trưởng nữa.
Bỏ lại thương binh nằm la liệt trong thao trường, dưới sự vây xem của mười vạn quân sĩ, Lý Thanh Sơn thong thả đi tới Tịnh Thổ Tự.
…
Lý Thanh Sơn thở ra một hơi, tinh thần sảng khoái chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, bước chân vào Tịnh Thổ Tự.
Đi vòng qua Đại Hùng bảo điện, con đường mòn khúc khuỷu tối tăm, Ngưỡng Quang phương trượng đang đứng bên ngoài thiền phòng chào đón. Thấy vậy Lý Thanh Sơn giật mình thon thót, bởi vì trông Ngưỡng Quang phương trượng còn có tinh thần hơn cả hắn, sắc mặt hồng hào, ánh mắt có thần thì cũng thôi đi, vậy mà lông mày trắng phau đã biến thành màu đen, chòm râu bạc đã biến mất, nếp nhăn trên mặt đã ít đi rất nhiều, quả thực như cây khô gặp mùa xuân, tinh thần tỏa sáng.
Rõ ràng đã bị thương rất nặng, cái Tịnh Thổ này thực sự hơi quá tưởng tượng rồi! Không lẽ Phật tổ là phụ thân của hắn à?
Ngưỡng Quang phương trượng mỉm cười nói:
"Đạo hữu, không nên có suy nghĩ báng bổ Phật."
Lý Thanh Sơn thầm giật mình, cảm giác sung sướng khi đại chiến với quân đoàn đã biến mất tăm. Có lẽ hắn không phải là đối thủ của Ngưỡng Quang phương trượng trước mặt, vẻ ngoài không những trở nên trẻ hơn mà tinh thần cũng được nâng cao, cặp mắt sắc bén như muốn nhìn thấu tâm can của người đối diện.