Hai tay hắn chắp lại thi lễ, rồi nâng mắt lên nhìn đăm chiêu:
"Phương trượng gọi ta tới đây có chuyện gì?"
Ngưỡng Quang phương trượng đánh giá hắn, sau đó thở dài:
"Quả nhiên ngươi vẫn không thay đổi."
Lý Thanh Sơn vừa nghe thấy vậy thì bùng lửa giận:
"Con lừa trọc này hại ta thảm như thế mà còn dám nói lời như thế này!"
"Đạo hữu đừng giận, đây là biện pháp duy nhất để trừ khử tượng Đại Tự Tại Thiên Ma. Tất nhiên cũng do lão tăng đã che giấu mà ra, A Di Đà Phật, tội lỗi tội lỗi. Xin đạo hữu cho ta được chuộc tội."
Ngưỡng Quang phương trượng chắp hai tay thành hình chữ thập thi lễ bồi tội.
Lý Thanh Sơn nghiêng người tránh sang một bên không nhận cái lễ này, tên hòa thượng này đã uống lộn thuốc gì rồi, không lẽ lại có âm mưu lớn hơn?
"Là do ta đầu cơ trục lợi, ngông cuồng trước Thần Phật nên không thể trách người khác được. Đại sư vừa giúp ta vừa hại ta, thôi cứ coi như ân oán đã hết!"
Ngưỡng Quang phương trượng mỉm cười:
"Ngươi nghĩ ta sẽ hại ngươi tiếp sao?"
Lý Thanh Sơn không hề khách khí đáp lại:
"Chắc chắn chẳng phải chuyện tốt!"
Ngưỡng Quang phương trượng đột nhiên nghiêm mặt:
"Lão tăng mời ngươi tới là vì muốn hỏi một câu. Ngươi có bằng lòng quy y cửa Phật không?"
Quá bất chợt! Lý Thanh Sơn lùi về phía sau một bước, thầm than:
"Biết ngay không phải chuyện tốt gì mà!"
Bảo hắn quy y Thần Phật chó má gì đó thì không bằng giết hắn còn hơn.
Hai mắt Ngưỡng Quang phương trượng sáng ngời:
"Ngươi vẫn chưa trả lời ta."
"Cảm ơn, không muốn, ta có thể đi được chưa? Ta cảnh cáo ngươi, ngươi không thể không cho ta đi được, ta là đệ tử của Vạn Tượng tông đó."
"Ha ha, đó là tất nhiên, chuyện quy y cửa phật là chuyện ngươi tình ta nguyện, sao có thể không trâu bắt chó đi cày được."
Lý Thanh Sơn bày tỏ nghi ngờ, chỉ mấy ngày trước đầu của hắn đã suýt nữa bị đè nát rồi.
Ngưỡng Quang phương trượng hơi lúng túng, bèn giải thích:
"Lúc đó ta còn đối xử với ngươi như một nửa kẻ địch, cũng vì vậy mà..."
"Bây giờ thì khác gì?"
Ngưỡng Quang phương trượng lại nghiêm mặt nói:
"Vì bây giờ ta biết, ngươi và ta hữu duyên với Phật!"
Lý Thanh Sơn nói:
"Câu này nghe rất quen."
"Ngươi có tin là ta được Phật gợi ý trong giấc mơ không."
Ngưỡng Quang phương trượng giơ ngón trở chỉ lên trên.
Lý Thanh Sơn khiếp sợ, đó không phải chính là lời tiên đoán ngày tận thế của đám tín đồ tà giáo ở kiếp trước hay sao, nó hoàn toàn có thể là sự thật. Nếu là thật thì thế giới thực sự sẽ xảy ra tận thế.
Bèn cẩn thận hỏi:
"Phật tổ đã hạ phàm rồi sao?"
"Sao có thể được."
Ngưỡng Quang phương trượng bật cười.
"Phật tổ đã nói chuyện với ngươi?"
"Không nói."
Ngưỡng Quang phương trượng lắc đầu.
"Phật tổ đã nói tên của ta cho ngươi biết?"
"Cũng không."
"Thế gì còn gọi gì là gợi ý chứ?"
Lý Thanh Sơn không còn giật mình nữa, con lừa trọc này lại dọa ta.
Ngưỡng Quang phương trượng lại bày ra vẻ mặt say sưa:
"Chính là vậy nên mới gọi là 'gợi ý', nếu không hình dáng của Phật tổ đâu phải thứ chúng ta có thể đoán, chân ngôn của Phật tổ đâu phải thứ chúng ta có thể chịu đựng được."
Lý Thanh Sơn nhếch môn, tín đồ cuồng tín đúng là buồn nôn:
"Không lẽ ngươi nằm mơ à!"
"Tương tự với nằm mơ, còn gọi là 'ứng mộng'."
"Đại Tự Tại đạo và Đại Thừa Phật Pháp không có điểm chung, thế nên ngài cứ nằm mơ tiếp đi! Ta xin phép cáo từ."
Lý Thanh Sơn chắp tay muốn rời khỏi.
"Chờ đã, gợi ý ta nhận được không chỉ trong mơ, mà còn có trên người ngươi."
Ngón tay đang chỉ lên trời của Ngưỡng Quang phương trượng đột nhiên chỉ về phía Lý Thanh Sơn.
Lý Thanh Sơn giật mình, cảm thấy rất khó chịu, không nhịn được muốn hỏi rõ:
"Trên người ta có gì?"
"Ngươi có lòng từ bi."
Lý Thanh Sơn bật cười:
"Bình sinh ta làm không biết bao nhiêu chuyện xấu, vừa rồi còn mới đánh hơn vạn người."
"Nhưng không có ai trọng thương mà không trị cả."
Quân sĩ nằm la liệt trên giáo trường, nhóm quân y đi lại khắp nơi để trị liệu cho họ. Phát hiện đa số đều bị thương nhẹ, cùng lắm chỉ là gãy xương, chữa bệnh bằng cách tu hành thôi cũng khỏi rất nhanh.
Tất nhiên Lý Thanh Sơn cả nương tay, nếu hắn dánh thật thì chỉ sợ sẽ đánh chết tươi người ta, giáo trường chắc chắn sẽ máu chảy thành sông. Nhưng Triều Thiên Kiêu khẳng định sẽ ngăn cản, nếu không hắn sẽ chơi sảng khoái, cuối cùng còn chọn vào quân pháp, bị Lý Liệt Hỏa bắt được nhược điểm.
Cũng chẳng giả bộ làm người tốt, thản nhiên nói:
"Chẳng qua ta có điều cần kiêng dè."
Ngưỡng Quang phương trượng lại nói:
"Nếu không có những điều bận tâm kia thì đạo hữu sẽ đại khai sát giới sao?"
Lý Thanh Sơn bất ngờ, lắc đầu nói:
"Tất nhiên là không. Họ cùng lắm chỉ nói xấu sau lưng ta vài câu mà thôi, không tới mức phải giết người!"
Ngưỡng Quang phương trượng hớn hở nói:
"Ở trong mắt ngươi họ vẫn là người."
Rồi trong mắt lại toát ra vẻ thương xót:
"Còn ở trong mắt rất nhiều tu hành giả, họ không được coi là người. Đừng nói là tu hành giả, mà trong mắt của những người đứng trên phàm nhân, họ cũng không được coi là người."