"Ồ, lòng từ bi."
Lý Thanh Sơn im lặng một lát:
"Vậy ngươi có biết ta từng giết bao nhiêu người vô tội không? Nếu cần thì ta vẫn sẽ giết."
Cảm giác bi ai và trào phúng không tên trào dâng, nếu hắn mà có lòng từ bi thì chẳng khác nào bảo quân chủ là vạn gia sinh phật cả.
"Phật có nói: Bỏ đồ đao xuống sẽ thành Phật."
Lý Thanh Sơn khinh thường hơn:
"Câu này nghĩa là phải giết người để chứng đạo à? Người tốt không được làm Phật, người xấu ngược lại có thể thành Phật. Ồ, ta hiểu rồi, người cầm đao dù sao cũng đủ mạnh, chỉ cần quy y cửa Phật thì sẽ biến thành tay chân cao cấp ngay, sẽ ra dốc sức vì Phật môn nên càng hữu dụng hơn so với người tốt yếu ớt dễ bị bắt nạt. Xem ra sau này ta phải giết người hơn mới được."
Nói tới đây, vẻ khinh thường trên mặt hắn càng rõ ràng hơn. Hồn nhiên không để ý đây chính là Tịnh Thổ Tự, trước mặt hắn chính là nhị quả La Hán.
"Cũng không phải!"
Ngưỡng Quang phương trượng lắc đầu:
"Thiện mà người đời thường nói đa phần là do mềm yếu mà ra, không thể chịu đựng được chút thử thách nào cả. Nếu họ không bị khống chế sức mạnh, để họ muốn làm gì thì làm thì họ cũng sẽ biến thành ma đầu giết người như ngóe. Tuy không có sức mạnh nhưng họ vẫn oán trách trời đất, không chịu thừa nhận lỗi lầm của mình, vì vậy mới khó độ chúng sanh."
"Tu hành giả và kẻ bề trên cũng chỉ là phàm nhân mà thôi. Chắc ngươi cũng gặp được không ít người, nghe được không ít khẩu hiệu của họ rồi. Hoặc là coi phàm nhân như giun dế, làm cách nào đạp lên đầu lên cổ giết họ mà không bị cho là có tội. Hoặc là coi bách tính như cừu non, từ bé đã im lặng để người ta ức hiếp. Họ không những giết người mà còn đánh mất lòng từ bi, tất cả đều là để bản thân có thể yên tâm thoải mái."
Sau đó đột nhiên hỏi ngược lại Lý Thanh Sơn:
"Ngươi cần gì phải tự làm khổ bản thân?"
Lý Thanh Sơn im lặng không nói.
"Tay cầm đồ đao, lòng chứa từ bi. Càng giết nhiều người thì lòng càng đau khổ. Thà bị áp bách cũng không bỏ lòng từ bi, suy nghĩ ngang hàng với chúng sinh. Những người như vậy nếu chịu buông đao xuống thì không có bất kỳ ngoại vật nào có thể lay động được. Vì vậy nên Phật mới nói: Bỏ đao xuống sẽ thành Phật."
…
Tiếng gió vi vu, sắc trời mờ mịt. Thần chung mộ cổ*, cổ tự thâm trầm.
(*Thần chung mộ cổ: Là tiếng chuông và lúc sáng sớm và tiếng trống lúc chiều tối, là tiếng chuông và tiếng trống giác mê, làm thức tỉnh người đời đang say sưa trong giấc mộng trần.)
Những bức tượng Phật và Bồ Tát có mặt ở khắp nơi đang lẳng lặng lắng nghe, tựa như đang chờ hắn trả lời.
Sắc mặt Lý Thanh Sơn thay đổi, hai tay mở rộng, bên trên dính đầy vết máu và oan hồn đang quẩn quanh.
Tự rời thôn núi xuống sông hồ, chinh chiến ở Cửu Châu, chinh chiến hàng trăm năm ở nhân gian năm châu, giết người chưa bao giờ biết tính toán.
Từng bị thiên đao vạn quả, từng bị tan xương nát thịt, chưa có ngày nào là không gặp tai họa, không phải lo nghĩ. Tựa như đi trên lớp băng mỏng, như đối mặt với vực thẳm, một khi bất cẩn sẽ hồn phi phách tán. Ngay cả tới bây giờ cũng vẫn ngàn cân treo sợi tóc.
Nếu là phàm nhân thì chỉ sợ đã hoảng sợ, tình nguyện làm một phú gia.
Ngưỡng Quang phương trượng nói rất tự tin, tuy lời nói không thể hoàn toàn thuyết phục Lý Thanh Sơn nhưng vẫn khiến hắn suy nghĩ lại. Sau đó chỉ cần dẫn dắt từ từ thì tất có thể khiến hắn quy y cửa Phật.
Đúng lúc này lại thấy Lý Thanh Sơn nở một nụ cười kỳ lạ, khóe miệng mở rộng bật cười ha ha, tiếng vang chấn động ngôi chùa cổ, làm đám quạ phải giật mình.
"Sao đạo hữu lại cười?"
"Quá yếu ớt."
"Cái gì?"
"Ta cười vì các ngươi quá yếu ớt. Chẳng khác nào đám người coi chúng sinh như kiến hôi cả."
"Sao đạo hữu lại nói những lời này?"
Ngưỡng Quang phương trượng cau mày nói.
Lý Thanh Sơn cau mày nói:
"Bởi vì không chịu nổi nỗi đau trong lòng mà vứt bỏ tâm tốt, vứt bỏ đồ đao. Bản tâm vặn vẹo như vậy thì có gì khác biệt chứ."
"Một bên làm việc ác, một bên làm việc thiệc, sao lại không có gì khác nhau?"
"Đối với ta thì không khác gì nhau!"
Lý Thanh Sơn siết chặt nắm đấm, nhướng mày ngẩng đầu lên, vẻ mặt thay đổi: Bướng bỉnh, hung bạo, ngu ngốc; như trâu, như hổ, như vượn. Sau khi trải qua những cuộc trui luyện, hắn đã không còn là thiếu niên sơn dã ngây ngô từ lâu rồi.
Ngưỡng Quang phương trượng đột nhiên phát hiện nhiệm vụ của mình gian nan tới nhường nào:
"Người này có trái tim cứng rắn, chỉ sợ không thể dùng lời nói để đánh động được!"
Rồi lại cảm thấy tán thưởng hơn, có thể thấy rõ tính cách qua trái tim, bản tâm vững vàng, là dạng người có ngộ tính rất ghê gớm ở Thiền Tông. Chỉ tiếc không thông hiểu đại thừa Phật pháp.
"A Di Đà Phật, đạo hữu nói sai rồi! Giống như đế vương ở nhân gian vậy, giàu có nhất bốn bể nhưng lại muốn lang bạt giang hồ, trải qua cuộc sống như ăn mày. Đây không phải mạnh mẽ, mà là ngu si. Dựa vào tuệ căn và ngộ tính của ngươi, chỉ cần bỏ được chấp nhất là có thể loại bỏ được tất cả đau khổ, vãng sinh tới vùng Cực Lạc."