Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2840. Cũng Có Chút Tài Năng

"Ha, tiểu tử, đúng là cũng có chút tài năng!"

Lý Thanh Sơn cảm thấy mất mặt, cũng không lại tiếp tục nói bậy:

"Ngươi cẩn thận một chút đi, ngươi chết thì cũng không sao, ta lại không muốn để Âm thần của ta chôn cùng ngươi đâu."

"Ừm."

Triều Thiên Kiêu đáp lại một tiếng, bước đi trở nên vững vàng hơn, từ từ tiếp cận Lãnh huyết quan.

Cờ trước cổng thành rũ rượi tàn tạ ở dưới mặt trời tối tăm, trông có vẻ càng vắng lặng.

Lý Thanh Sơn cùng với Triều Thiên Kiêu đều từng gặp tình cảnh này, một người là tận mắt thấy, một người là thấy ở bên trong ảo giác.

Bên trong Lãnh huyết quan không có một chút sát khí nào, ngay cả mùi máu tanh đều tản đi triệt để , chỉ còn lại không khí lạnh lẽo hoang vắng đầy tiêu điều, đột nhiên giữa bầu trời lại có tuyết nhỏ hạ xuống.

"Vào xem thử chứ?"

Rất là hiếm khi Triều Thiên Kiêu hỏi ý kiến của Lý Thanh Sơn, hiện tại sắp dấn thân vào bên trong khu vực nguy hiểm, nếu là cả hai không thể thống nhất ý kiến, thì là một chuyện vô cùng nguy hiểm.

Lý Thanh Sơn lại cảm thấy có chút bất an, thân thể chính đang ở tháp đá cao cách đây rất xa lập tức bắt đầu thôi thúc linh quy tiến hành suy luận và tính toán.

"Tốt nhất vẫn là không nên vào bên trong, ta cảm giác có điểm kỳ lạ, xảy ra chuyện lớn như vậy, ma vực làm sao lại không có phản ứng gì hết, lại chỉ để lại một toà thành trống không ở đây, không chừng có cạm bẫy..."

"Làm sao, ngươi sợ sao?"

Triều Thiên Kiêu cười nói, nàng đã trải qua vô số trận chinh chiến, là kẻ dám một mình xông vào giữa đại quân, ám sát Ma Hoàng.

Sự sống chết của hai mươi, ba mươi vạn ma tộc mà nói, cũng không được tính là chuyện lớn gì. Nếu không phải trong đó có rất nhiều chỗ kỳ quái, thì căn bản là không cần tới nàng tự mình đến để điều tra.

"Ta còn không muốn ngươi chết ở trong tay người khác."

Linh quy suy luận và tính toán ra được những thứ cực kỳ mơ hồ mà lại còn bị hạn chế, đương nhiên là có rất nhiều nguyên do, nguyên nhân căn bản nhất vừa vặn chính là "Hắn không có chút nào sợ hãi" . Ngoại trừ cái chết ra thì không có gì là chuyện lớn cả, ngay cả khi Âm thần bị hủy, hắn cũng chỉ là bị tổn thương thực lực, chắc chắn sẽ không có nguy hiểm gì đến tính mạng, linh quy căn bản là không có cách nào phán đoán chuyện này có phải là nguy cơ sống còn hay không.

Hay nếu nói tới cái gì mà mượn đao giết người, hắn căn bản là không hề suy nghĩ tới chuyện đó. Đây cơ hồ là sự hiểu ngầm của ba người là hắn cùng với Lý Liệt Hỏa và Triều Thiên Kiêu.

"Tên tiểu tử này! Ngược lại là làm cho ta trông có vẻ hẹp hòi."

Trong lòngTriều Thiên Kiêu có hơi cảm động, biết hắn tuyệt đối không phải là bởi vì sợ hãi hay nhát gan mới khuyên can nàng như thế, khẽ mỉm cười:

"Ta biết rồi."

"Cảm ơn..."

"Không nên tới đi chăng nữa thì cũng đều đã đến rồi, há có thể lại quay đầu lại như vậy, dù như thế nào thì cũng phải đi vào nhìn một chút. Coi như là có mai phục, nhiều nhất cũng chẳng qua là ba hay năm tên Ma Hoàng mà thôi. Yên tâm đi, sư tỷ ta bảo đảm ngươi còn không thể chết được."

Nghe nàng nói như vậy, trái lại làm cho Lý Thanh Sơn càng không muốn làm cho nàng tiếp tục mạo hiểm như vậy, hơn nữa tu luyện Âm thần đến một bước này, cũng không phải là chuyện rất dễ dàng, nếu bắt đầu tu luyện lại một lần nữa, không biết lại có bao nhiêu phiền phức.

"Ta vẫn là..."

"Đây là quân lệnh!"

"Vâng."

Triều Thiên Kiêu tất nhiên là có đạo lý riêng của mình, từ khi nhập ngũ tới nay, nàng đã trải qua hàng ngàn trận chiến, số lượng ma tộc mà nàng tự tay chém giết cũng không ít hơn hai mươi, ba mươi vạn, cho nên nàng cười nhạo và cho là Lý Thanh Sơn chưa từng trải qua những thứ này, cho nên mới cẩn thận như thế.

Phải biết rằng, mặc dù là thời điểm chiến sự kịch liệt nhất, Lãnh huyết quan cũng không có hơn từ ba đến năm Ma Hoàng, phá không được Hắc Vân Thành, có nhiều người hơn nữa cũng chỉ là vô dụng, ngược lại còn làm liên lụy đến những chiến trường khác.

Mà bây giờ có Âm thần của Lý Thanh Sơn đi kèm với thân thể, lúc chống đối lại pháp tắc của ma vực, càng làm ít đi mối hiểm họa to lớn nhất. Mà nàng thì lại là lặng lẽ lẻn vào, dù có ba hay năm Ma Hoàng đi chăng nữa nàng cũng chắc chắn có thể thành công thoát thân.

Triều Thiên Kiêu lặng yên không một tiếng động nhảy lên tường thành, phóng tầm mắt nhìn ra, vẫn chỉ thấy một vùng phế tích, giống với cảnh tượng trong ảo cảnh mà ngày đó Lý Thanh Sơn tạo ra giống nhau như đúc.

Lý Thanh Sơn càng lúc càng thấy lạ, lại lên tiếng khuyên thêm một lần:

"Ngươi nói muốn liếc mắt nhìn một cái, hiện tại đã xem qua, bây giờ nên trở về đi thôi!"

"Ít nói lời nhảm nhí đi."

Triều Thiên Kiêu nhẹ như một chiếc lông vũ, bồng bềnh mà nhảy vào bên trong tường thành.

Lý Thanh Sơn bị nghẹn lời một lúc, trong lồng ngực hết sức bực mình. Nếu không thể khuyên can thì không thể làm gì khác hơn là để tự nàng đi tới, miễn cho hắn tự rước lấy nhục.