Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2841. Xao Động Một Tòa Thành

"Tiên sư nhà nó, lời hay cũng không khuyên được kẻ muốn chết!"

Hai chân Triều Thiên Kiêu mới vừa chạm xuống đất, thì đạp vào một cái đường chỉ đỏ mỏng manh đột nhiên xuất hiện trong không khí.

Cái sợi chỉ đỏ kia đỏ sẫm như màu máu, vốn không phải là một sợi chỉ thật, nhưng nó lại có sự rung động nhẹ.

Chỉ trong một lúc, trong hư không liền hiện ra ngàn vạn sợi tơ hồng, lít nha lít nhít chằng chịt khắp nơi, làm xao động cả một tòa thành.

Ầm ầm ầm, toàn bộ ngôi thành như bãi phế tích này chấn động mạnh, mười hai cây trụ đá vụt lên từ mặt đất, và trên mỗi một cái trên trụ đá đều có hình vẽ một vật tổ của Ma thần.

Mà ở trên đỉnh của mười hai cây cột vẽ hình tổ vật này, lại bất ngờ có sự xuất hiện thình lình sừng sững của mười hai vị Ma Hoàng, hoặc dữ tợn cười gằn, hoặc mặt không hề cảm xúc, mà quan sát Triều Thiên Kiêu đang ở bên trong trận pháp.

Ma khí cuồn cuộn, che ngợp cả bầu trời, nhét đầy cả tòa thành trống.

Cái sợi tơ màu đỏ kia là thứ mà mới cách đây không lâu Lý Thanh Sơn đã từng thấy, đó là sợi tơ tâm linh để tạo nên trận pháp, mà đại trận này hắn dĩ nhiên cũng đã từng gặp phải: "Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận!"

Triều Thiên Kiêu nghiến răng nghiến lợi, gào thét ở trong lòng:

"Lý Thanh Sơn, ngươi còn nói ngươi không phải là gian tế!"

"Ta gian cái đầu của mẹ ngươi!"

Lý Thanh Sơn cũng nổi giận:

"Ta đã khuyên ngươi hết lần này đến lần khác mà ngươi không nghe. Hiện tại còn đổ mọi lỗi lần trên đầu lão tử, đến đến đến, ta xem ngươi sống sót thế nào!"

Thân trúng mai phục, bên ngoài có kẻ địch mạnh mẽ còn bên trong còn có kẻ có dị tâm, tình huống cực kỳ nguy hiểm.

Keng một tiếng, Triều Thiên Kiêu rút đao ở tay ra, trong một khoảnh khắc, lại bất chợt khôi phục lại được sự bình tĩnh. Nhớ lại các loại hành động và lời nói của Lý Thanh Sơn, trên đời nào có gian tế hung hăng kiêu ngạo như vậy, thản nhiên nói:

"Là ta trách oan ngươi, nếu ngươi không là gian tế, liền theo ta chết trận ở chỗ này đi!"

Lý Thanh Sơn thấy nàng hùng hồn như vậy, trong một phút chốc lại lặng lẽ không nói được gì, thật chẳng lẽ lại nói là:

"Ngươi có chết thì ta cũng sẽ không chết!"

Rốt cục chỉ thở dài một tiếng:

"Ai, ngươi đây là gánh tội tình gì mà phải đến đây chứ!"

Triều Thiên Kiêu nói:

"Ta thân gánh trách nhiệm nặng nề, không thể không đến, ngược lại là đã làm liên luỵ đến ngươi. Mười hai Ma Hoàng tụ tập ở nơi này. Tuyệt đối không chỉ là vì mai phục ta, nhất định là vì mưu đồ muốn tấn công Hắc Vân Thành, đèn sinh mạng của ta mà tắt, cũng coi như là có sự báo động trước cho tông môn."

"Tiện nhân, ngươi còn nhận ra ta không?"

Đồ Vạn Thành cười gằn một tiếng, không chịu nổi sự yên tĩnh này.

"Đồ Vạn Thành, một đao kia của ta còn không có chém chết ngươi, có dám trở lại đánh với ta một trận không!"

Lưỡi đao của Triều Thiên Kiêu nhắm thẳng vào Đồ Vạn Thành, bản thân rơi vào trong Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận này, đã là rơi vào cõi chết. Nếu có thể giết chết một tên Ma Hoàng, hay là còn có một chút hi vọng sống, chí ít cũng coi như là kéo theo một cái đệm lưng.

Lộ hết ra sự sắc bén và sát khí sục sôi, khuôn mặt của Đồ Vạn Thành tràn đầy sự vặn vẹo, một đao kia quả thực là làm cho lòng hắn đến bây giờ vẫn còn cảm thấy sợ hãi.

Các Ma Hoàng khác cũng giống như là đang xem trò vui, cho nên cũng không vội vã ra tay.

Đồ Vạn Thành đương nhiên sẽ không bị chuyện này lừa gạt, đang muốn dùng lời lẽ ô uế tục tĩu mà nhục nhã Triều Thiên Kiêu trắng trợn một phen.

Một Ma Hoàng có dáng dấp như một ông già phất tay áo một cái, Đồ Vạn Thành lập tức câm miệng.

Lời nói lão giả kia mang theo ý vị sâu xa:

"Triều đạo hữu, nếu ngươi chịu đầu hàng ma vực thì vẫn còn có một con đường sống. Chẳng những có thể trở thành Ma Hoàng, cùng bọn ta bình đẳng, còn nếu có thể giúp chúng ta công phá Hắc Vân Thành, thì lại càng là một cái công lao to lớn. Không chỉ có thể được thiên ý quan tâm, mà còn được chư vị thượng thần phong thưởng. Nói không chắc liền có thể đột phá được sáu lượt thiên kiếp, đạt đến cảnh giới bán thần."

Âm thanh của lão giả khàn khàn trầm thấp, nhưng có một luồng ma lực dị dạng, xuyên thấu màng tai, thẳng tới đáy lòng, quả thực so với Ngưỡng Quang Phương Trượng còn hòa ái dễ gần hơn, khiến cho người không thể không tin phục.

Lý Thanh Sơn cùng với Triều Thiên Kiêu đều lập tức rõ ràng, thì ra ý đồ của họ chính là như thế này!

"Hắc vân lôi hống trận" của Hắc Vân Thành, mặc dù có là mười hai Ma Hoàng liên thủ thì cũng khó mà phá tan được, chớ nói chi là còn có truyền tống đại trận, liên thông với Vạn Tượng tông, bất cứ lúc nào cũng có thể triệu đến ít nhất mười vị đệ tử chân truyền đến hỗ trợ trận pháp.