Nếu để cho vị đại sư tỷ như Triều Thiên Kiêu này làm nội ứng, thì việc phá hoại hai tòa trận pháp kia chỉ là việc dễ như trở bàn tay. Mười hai Ma Hoàng kia lại nhân cơ hội đó mà ra tay, chính là dù có trăm vạn đại quân đi chăng nữa thì cũng chỉ là mặc cho họ tàn sát.
Lý Thanh Sơn cười nhạo nói:
"Thực sự là nhân quả tuần hoàn, báo ứng xác đáng! Ngươi nói ta là gian tế của ma vực, hiện tại có thể coi như là đến phiên ngươi."
Một mặt lại tận lực giúp nàng ngăn cản tác động ma âm.
Triều Thiên Kiêu biết rõ trong lòng, cũng không có tức giận với hắn, mà ngược lại còn có cảm giác hết sức kỳ lạ:
"Đều đã đến thời điểm nguy hiểm như thế này rồi, mà hắn còn có tâm tình đùa giỡn, thực sự là là quá sức dũng cảm."
Nàng cũng không phải một lòng muốn chết trận ở đây, làm bộ làm dáng như là đang trầm tư suy nghĩ, rồi nói với lão giả kia:
"Đạo đức ma tộc như thế nào ta là người biết rất rõ, chính là ngay cả không có lợi ích gì thì cũng phải xảo trá cho bằng được, làm sao ta có thể tin tưởng ngươi được đây?"
Lão giả cười ha ha:
"Đạo hữu cho rằng ta là một trong những kẻ ngu kia sao? Đạo hữu nếu không tin, ta có thể lập Minh Hà huyết thệ."
Triều Thiên Kiêu giả vờ giả vịt hít một tiếng:
"Sư môn có ân lớn với ta, làm sao ta có thể phản bội lại lời hứa của mình được."
Lý Thanh Sơn thầm nghĩ:
"Con mụ này ngược lại là không hề bướng bỉnh cứng đối cứng, còn biết kéo dài thời gian, chẳng qua đáng tiếc là hành động còn quá xốc nổi, diễn xuất còn quá cường điệu."
Con đường làm việc của họ, nếu là gặp phải nguy cơ liền liều lĩnh mà liều mạng đi tới, thì một trăm cái mạng cũng không đủ dùng, làm sao có thể đi tới hôm nay.
Lão giả tựa hồ còn không có nhìn thấu Triều Thiên Kiêu còn đang ứng phó để kéo dài, cười lắc lắc đầu:
"Vậy còn nhờ đạo hữu hỗ trợ rồi!"
Lý Thanh Sơn ngạc nhiên:
"Lão già này là không biết thật mà không phải là đang cùng nàng giả vờ sao?"
"Cái kia ta cũng muốn thỉnh giáo, ta có thể hỗ trợ như thế nào đây?"
Triều Thiên Kiêu thu đao vào vỏ, lẳng lặng lắng nghe.
"Khoảng cách giữa chúng ta mà nói, cách nhau hàng vạn cái gọi là duyên, chỉ vì đi tìm đại đạo. Tông môn đối với ngươi có ân, ngươi cũng đối với tông môn có ân, tóm lại là không ai nợ ai. Hơn nữa so với Thông Thiên đại đạo, cần gì phải lưu ý những tiểu tiết như thế này."
"Đạo hữu nói có lý, để ta suy nghĩ thêm một chút."
Triều Thiên Kiêu cúi đầu đến, nói với Lý Thanh Sơn:
"Tiểu tử ngươi ít nói vào lời phí nhảm nhí phí thời gian đi, ta biết ngươi có nhiều trò mưu ma chước quỷ, nhanh nhanh nghĩ biện pháp đi!"
"Ta có biện pháp gì được chứ, không bằng quên đi việc kia và đầu hàng đi. "
"Nếu ta như đầu hàng, người trước tiên ta giết chính là ngươi!"
Triều Thiên Kiêu biểu hiện thay đổi nhanh chóng, giống như đang ở giữa trận chiến giữa thiên thần và ác quỷ, hành động trở nên chân thực hơn rất nhiều.
Cùng lúc đó, các Ma Hoàng cũng đang trao đổi với nhau:
"Anh Triết đại nhân, nữ nhân này thật sự sẽ quy thuận sao?"
"Đương nhiên là sẽ không."
Lão giả nhàn nhạt đáp.
Đồ Vạn Thành vội vã không nhịn nổi nói:
"Vây thì cần gì phải phí lời với nàng ta, không bằng. . ."
"Nếu nàng ta chết rồi, sinh mệnh đăng tắt, Vạn Tượng tông có phòng bị, ngươi có thể phụ trách sao?"
Đồ Vạn Thành nhất thời không dám nói thêm cái nữa cái gì, lão giả dụ dỗ từng bước nói:
"Vì lẽ đó phải làm cho nàng lưu lại một chút hi vọng sống, không nên làm cho nàng có suy nghĩ phải liều mạng. Hiện tại sẽ không quy thuận, nhưng không có nghĩa là tương lai sẽ không, ha ha."
Tất cả Ma Hoàng đều là hạng người kiêu ngạo ương ngạnh và hung hẵn, thực lực cũng chưa chắc yếu hơn so bao nhiêu so với lão giả này, trong lòng lại không hề có một ý nghĩ không nghe lời nào.
"Không hổ là dòng dõi của Hỗn Độn Ma Thần!"
…
Hỗn Độn giả, có mắt không để thấy, có tai không để nghe, không phân thị phi, vừa hồ đồ vừa hỗn loạn.
Hỗn Độn Ma Thần gần như là hóa thân của ý chí Ma Vực, cũng là một vị Ma Thần mạnh mẽ nhất. Nhưng bản tính lại rất hỗn loạn, không chỉ vô tri vô giác, không phân thị phi mà còn thay đổi suy nghĩ liên tục, không thể tiến hành một kế hoạch lâu dài, cũng không có vây cánh hữu hiệu gì, thực lực tổng thể là người yếu nhất.
Hắn như một con ma thú trong nhóm Ma Thần, một con "Ma thần thú" đáng sợ nhất.
Nhưng không thể nghi ngờ là hắn rất mạnh, lại còn là ma tộc huyết mạch hỗn độn, chính là Ma chủng trời sinh, số lượng vô cùng ít ỏi, sức mạnh vô cùng cường đại, quỷ dị khó lường.
Vì thế mà đều là Ma Hoàng nên chắc chắn lão giả "Anh Triết" này chính là Thống soái của họ, nếu không với tính cách của bọn họ, làm gì có chuyện chẳng ai lên tiếng hó hé như này.
Dù với Ma Vực, Ma Hoàng cũng là tài nguyên quý giá, không cho phép tùy ý giết hại lẫn nhau, nếu không ngay cả người thắng trận cũng phải chịu trừng phạt nghiêm khắc.
Chỉ có huyết mạch Hỗn Độn mới không bị ràng buộc, hay là nói có ràng buộc cũng vô dụng, bởi vì hỗn loạn là bản tính của họ.
Dù vị Anh Triết đại nhân này có anh minh cơ trí nhường nào thì bản tính của hắn cũng chắc chắn sẽ giống Hỗn Độn, dù đột ngột tấn công họ không có lý do thì họ cũng không thấy kỳ lạ, cũng không sợ trừng phạt. Con chó điên như vậy có ai mà không sợ chứ.