Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2843. Người Tu Huyền Vũ Đạo

Hai tròng mắt của Anh Triết như tắc kè hoa chuyển động một vòng theo hướng khác nhau, thu hết vẻ mặt của các Ma Hoàng vào mắt, khóe miệng nhếch lên thật cao, gần như tới tận lỗ tai. Khuôn mặt hòa ái dễ gần kia chợt trở nên quỷ dị vặn vẹo.

Các Ma Hoàng cúi thấp đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào hắn.

"Nghe theo hiệu lệnh của ta, thôi thúc đại trận."

Nhóm Ma Hoàng không dám chậm trễ, Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận được vận chuyển, mười hai cột đá phát sáng, ma khí cuồn cuộn che lấp bầu trời đè ép từng tầng xuống.

Triều Thiên Kiêu nâng mắt lên nhìn, không còn thấy bóng người của đám Ma Hoàng đâu, chỉ còn mười hai vị Ma Thần đang lẳng lặng quan sát nàng, tựa như mãi mãi không thay đổi vị trí. Còn nàng thì lại trở nên nhỏ bé như giun dế, dù một vị Ma Thần bất kỳ nào đó duỗi một ngón tay ra cũng đủ nghiền ép nàng thành bụi phấn.

"Chân Vũ Đãng Quỷ, thất túc hợp nhất. Quy Thần là giáp. Huyền Vũ là binh!"

Triều Thiên Kiêu lẫm liệt không hề thấy sợ hãi rút đao ra khỏi võ, Thất Tinh trong Dương Thần tỏa sáng lấp lánh, quanh người tỏa ra ánh sáng thần quang tựa như một vị nữ Võ Thần.

Lý Thanh Sơn cảm giác Âm Thần như sắp bị cắt thành từng mảnh nhỏ, cả giận nói:

"Ngươi muốn giết chết ta sao?"

Không phải lão già này muốn thu thập bọn phản bội đầu hàng à? Sao nói trở mặt cái là trở mặt ngay được rồi.

"Câm miệng!"

Giọng nói của Triều Thiên Kiêu lạnh lùng băng giá, không chứa một chút tình cảm nhân loại nào, chỉ mang theo khí thế hung ác sát phạt.

Sắc mặt Anh Triết thay đổi, Ma Vực rộng lớn vô biên có hàng tỉ tỉ ma tộc, không có ai là không hận không sợ Chân Vũ đại đế cả, ngay cả nhất mạch Hỗn Loạn.

"Lại là người tu Huyền Vũ đạo, vậy thì càng không thể tha cho ngươi được! Hỗn Độn giáng lâm!"

Trong thoáng chốc, ánh sáng đồ đằng trên mười một cây cột nhạt dần, tụ lại vào đồ đằng trong cột đá dưới chân Anh Triết. Đồ đằng của Hỗn Độn Ma Thần đột nhiên chuyển động.

Một cái đầu khổng lồ tròn trịa không có tai mắt mũi miệng, cơ thể cao lớn khổng lồ lòi ra bốn cái tứ chi thô ngắn, da dẻ phấn hồng như trẻ con nhưng lại đầy rẫy gân xanh và nhăn nheo, trông vừa xấu vừa ngu.

Chậm chạp bò một vòng trên trụ đá, đầu lệch về phía Triều Thiên Kiêu và Lý Thanh Sơn, một cái miệng khổng lồ sâu hoắm đột nhiên nứt ra, tiếng gào như tiếng khóc nỉ non của trẻ con, nhưng lại sắc bén hơn gấp trăm ngàn lần. Nó nhảy khỏi trụ đá, mạnh mẽ nhào về phía này.

"Chém!"

Triều Thiên Kiêu không lùi lại mà bước lên, vung đao đón nhận.

Huyền Vũ Đao Cương hừng hực lạnh lẽo, được nàng trút vào toàn bộ sức mạnh và ý chí khổ tu cả đời. Tuy Âm Thần Lý Thanh Sơn gần như bị xé rách nhưng hắn vẫn phải cảm thán:

"Được lắm! Nhưng chẳng có tác dụng chó gì cả."

Hỗn Độn Ma Thần giơ vuốt cào nàng một cái, cái miệng khổng lồ vừa nứt ra đã nối liền lại, tất cả quay trở về tĩnh lặng.

Mười hai Ma Hoàng liên thủ bày ra Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận, do còn ở trong Ma Vực nên bên phe họ mang sức mạnh áp đảo hoàn toàn. Mọi phản kháng và giãy giục đều không có tác dụng ở nơi này, dù liều mạng cũng không thể làm thương một sợi lông của bên kia.

Đám Ma Hoàng nhìn nhau, không phải bảo sẽ giết nàng à? Sao chớp mắt cái đã thay đổi rồi. Nhưng không ai dám lên tiếng hỏi, dù sao đám nhất mạch Hỗn Độn cũng toàn kẻ điên cả.

Anh Triết đứng chắp tay, lại biến thành lão giả hòa áo:

"Các đạo hữu cứ yên tâm, nàng sẽ quy thuận nhanh thôi."

Sau đó chỉ tay vào Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận, hình thể cao to khổng lồ của Hỗn Độn Ma Thần co rút lại, ma khí cuồn cuộn tụ lại sền sệt đen nhánh như nhựa đường, kết lại thành một quả trứng màu đỏ đen.

"Đây chính là...Hỗn Độn Ma Noãn sao!"

Một Ma Hoàng thốt lên thất thanh.

"Cuối cùng cũng biết nhìn hàng."

Anh Triết gật gù:

"Nàng tu hành Huyền Vũ đạo nên sẽ không bao giờ chịu khuất phục, nhưng nàng lại không phải..."

Nói giữa chừng thì chỉ lên trời cao. Đám Ma Hoàng đều hiểu ý, ý hắn nói chính là Chân Vũ đại đế.

Lại nói tiếp:

"Trong Hỗn Độn Ma Noãn, mọi suy nghĩ đều bị vặn vẹo, quy về hỗn loạn. Ngay cả da lông cũng không có thì ý chí, kiên trì, niềm tin gì đó đều chẳng là gì cả. Đồ Vạn Thành, không phải ngươi muốn báo thù à? Nàng ra được thì nói không chừng sẽ biến thành một trong số đó đấy."

"Thật vậy chăng?"

Đồ Vạn Thành vui vẻ, vốn dĩ dù Triều Thiên Kiêu có bị đánh bại ngã xuống thì hắn cũng đừng hòng chạm được vào một đầu ngón tay của nàng. Cách phát tiết tức giận chỉ là giết chết vài con ma thú mà thôi, giờ lại đột nhiên nhìn thấy hi vọng nên rất phấn khích.

"Chỉ cần ngươi không sợ nàng đột nhiên hạ sát thủ trên giường là được."

Đồ Vạn Thành run lẩy bẩy, chỗ vừa cứng lên kia mềm nhũn ngay tức khắc khiến đám Ma Hoàng bật cười như điên.

"Lão Đồ, ngươi cứ làm việc của mình đi, để chúng ta đánh giúp ngươi."