Giống như việc hắn có thể giúp người cùng song tu trấn áp sức mạnh của quy khư, đó là bởi vì nhờ có linh quy trấn hải quyết, hai người là đạo lữ ngay từ khi sinh ra. Huyền vũ tuy rằng có một nửa hình dáng của linh quy, nhưng có lẽ không giống với linh quy.

Mà pháp môn song tu của tính lực phái đến cùng có hữu hiệu hay không, hiệu quả cụ thể như thế nào, hắn lại không hề biết gì cả.

Trước đây không lâu, hắn mượn pháp môn "Thánh điển phái" để tế tự Đại Tự Tại Thiên, mấy lần suýt chút nữa là bị chết.

Triều Thiên Kiêu theo thói quen cười nhạo hắn:

"Ngươi còn có đạo lữ cùng song tu sao?"

"Ha ha."

Lý Thanh Sơn như thể một tên ma quỷ đến để mê hoặc thánh nữ đang hết lòng trung thành, mang theo ác ý sâu sắc, đánh ra một đòn hiểm cuối cùng:

"Bằng trình độ của ngươi, một khi tu vi tiến thêm một bước, tất nhiên có thể vượt qua được sáu lượt thiên kiếp, dù cho cuối cùng không qua được, cũng tốt hơn là uất ức mà chết đi ở chỗ này!"

Triều Thiên Kiêu trầm ngâm trong chốc lát, tay vung mạnh lên, như thể chém xuống một đao.

"Được, ta sẽ tin ngươi một lần!"

"Haha, sư tỷ, ta có lần nào để ngươi thất vọng hay sao."

Bên trong Hắc Vân Thành, đang ở bên dưới tòa tháp bằng đá, nét mặt của Lý Thanh Sơn biểu hiện ra một nụ cười ngây thơ mà lại tà ác, như là một đứa trẻ đã thành công lừa gạt được người lớn, sắp thực hiện thành công một trò đùa dai.

"Ta nên làm như thế nào bây giờ?"

"Ngươi nghe theo lời của ta là được rồi. Đầu tiên, xin mời thả lỏng tâm trí, đương nhiên, còn có những chuyện khác. . ."

Triều Thiên Kiêu đột nhiên cảm giác thấy có chút xấu hổ, ở bên trong viên hỗn độn ma noãn này, ý chí từ lâu đã vô cùng bị dao động.

Nhưng nàng không phải là người lề mề, nếu như đã hạ quyết tâm, thì tuyệt đối sẽ không hề chậm trễ, mà ngoan ngoãn phối hợp tốt với hắn.

Trong phút chốc, có một cảm giác mát mẻ lướt qua da thịt. Từ gò má đến cổ, đến ngực rồi đến bụng dưới. . . Tham lam đến mức không buông tha cho một tấc da thịt nào trên người nàng, làm cho nàng rùng mình đến mức nổi lên một lớp da gà.

Cả người nàng đầy căng thẳng, mà nhắm mắt lại. Trên gò má hiện lên hai rặng mây đỏ, làm nàng theo bản năng cắn môi, giả vờ làm ra dáng vẻ dửng dưng như không, nhưng trong lòng thở dài:

"Làm sao mà ta lại lưu lạc tới tình cảnh thê thảm như thế này chứ, chẳng lẽ là thật sự đến lượt ta bị xui xẻo rồi sao? Cái tên tai tinh đầy xui xẻo này!"

Lý Thanh Sơn thành công từ "Áo khoác" biến thành "**" . Hơn nữa còn là ở trong trường hợp mà nàng ngoan ngoãn phối hợp bên dưới, nhất thời có một loại cảm giác vô cùng vui sướng như có một mối thù lớn đã được báo, vừa lúc dấy lên thêm càng nhiều ngọn lửa tình dục trong người, mà tùy ý xâm phạm nàng.

Đỏ ửng trên mặt Triều Thiên Kiêu càng lúc càng đậm hơn, nói với giọng đầy căm hận:

"Tiểu tử, lần này ngươi đã thoả mãn chưa?"

"Không, còn kém xa lắm! Sư tỷ, xin mời thả lỏng thêm một chút, mở rộng tâm trí ra hơn nữa."

Hắn đã không vừa lòng chỉ làm một lần "xxx" mà thôi.

"Nếu như ta bị ma hóa mà biến thành ma tộc, ta nhất định sẽ giết chết ngươi!"

Âm thanh của nàng có chút run rẩy. Cho nên uy hiếp liền có vẻ không hề có chút sức lực mạnh mẽ nào cả, cho nên vẫn là nghe theo lời hắn mà hoàn toàn thả lỏng tâm trí.

Tâm trí của nàng vốn đã có kẽ hở, Âm thần của Lý Thanh Sơn lập tức theo đó mà xâm nhập đi vào, cười nói:

"Tùy ngươi muốn làm gì cũng được."

Hai mắt của nàng trở nên trống rỗng một lúc, nhưng ngay cả cảm giác của thân thể cũng trở nên giống như bị biến mất toàn bộ. Toàn bộ mọi thứ về nàng đột nhiên được gợi mở hết ra, rõ ràng ngay trước mặt hắn, lại không có bất cứ sự riêng tư nào nữa, điều này vượt xa cả sự chịu đựng của việc xâm chiếm về thân thể.

Trước đây không lâu, nàng cũng từng khiến hắn dùng ảo cảnh thể thấy tình huống của lãnh huyết quan. Nhưng việc đó nhiều nhất cũng chỉ là cho hắn ở bên ngoài tường thành mà nói chút ít lời nói dối với nàng mà thôi, bất cứ lúc nào nàng cũng có thể đánh đuổi hắn. Nhưng hiện tại hắn lại là thoải mái tiến vào từ cửa chính. Đăng đường nhập thất, thậm chí còn muốn đảo khách thành chủ.

"Bắt đầu đi!"

Giọng nói của Lý Thanh Sơn vừa vang lên ở bên tai, lại giống như là từ chính đáy lòng của nàng truyền đến.

Trong lúc bàng hoàng hoảng hoảng hốt hốt, cảnh tượng trước mắt đột ngột thay đổi. Quan thành đầy lạnh lẽo, chiến trường đầy tàn khốc, hoa tuyết đầy rực rỡ đều hoàn toàn biến mất không còn thấy tăm hơi bóng dáng đâu nữa.

Ở trước mắt có một dòng sông nhỏ róc rách mà chảy qua, đầy trong trẻo và lấp lánh dưới ánh nắng như thiêu đốt. Những cơn gió đầy ấm áp thổi nhẹ qua người, những hàng dương liễu đong đưa rủ xuống trong không khí, đây chính là mùa xuân vào tháng ba, cũng chính là thời điểm hợp lòng người nhất. Khắp nơi trống trải và đầy yên tĩnh. Chỉ có vài tiếng tiếng chim líu lo trên ngọn cây.