Nàng nhẹ nhàng cởi giầy ra, thoải mái đem hai chân ngâm vào dòng sông trong vắt như có thể thấy tận đáy, có vài chú cá nhỏ bơi lượn xung quanh, làm cho nàng thoải mái đến mức dường như đã quên hết tất cả mọi thứ khác trên đời.

"Thiên Kiêu."

Phía sau vang lên một tiếng gọi đầy ôn nhu và nhỏ nhẹ, nàng bỗng nhiên quay đầu nhìn lại, người tình đầy tuấn tú và lãng tử của nàng đẩy cành liễu đang rủ xuống qua một bên, cất bước đi tới.

Rầm một tiếng, nàng vội vã thu hai chân lại, tạo nên một trận sóng nước dập dềnh, nhưng lại làm cho nàng mất đi thăng bằng mà bị ngã về đằng sau.

"Cẩn thận."

Một bàn tay to lớn đỡ lấy vòng eo thon nhỏ của nàng, ánh mắt hai người lập tức chạm nhau, hơi thở như giao hòa vào nhau, làm tâm trí vui sướng lâng lâng như say. Một bàn tay lớn khác lại bắt được tay nàng, một cảm giác giống như điện giật làm nàng vừa tê vừa ngứa, từ lòng bàn chân truyền thẳng tới tận đáy lòng.

Ưm một tiếng, hai người ngã vào trên bãi cỏ xanh bên bờ sông, tình ý như hòa vào cùng với gió xuân, lưu vào trong dòng nước đang chảy.

Lý Thanh Sơn bắt đầu hiểu được hơn về phương pháp song tu.

"Tính lực phái" cũng không phải là con đường hoang dã gì, trái lại lại là một giáo phái chính tông đầy kỳ dị, mà các điển tịch của tông phái càng vượt trội hơn nếu so về đẳng cấp với các tông phái như "Thánh điển phái hay thủy ngân phái".

Tính lực phái sùng bái không phải là bản thân Đại Tự Tại Thiên, mà chính là "Lâm Già thần" .

Mà cái gọi là "Lâm Già", kỳ thực chính là thứ đồ chơi kia của Đại Tự Tại Thiên, tượng trưng cho sự sinh sôi nảy nở, ẩn chứa sự sáng tạo cùng với sức mạnh của sự tái sinh.

Ở trong mắt các tín đồ bình thường, đây mới là hình tượng quan trọng nhất Đại Tự Tại Thiên. Còn việc vung vẩy sáu cánh tay, mở ra con mắt thứ ba, phun ra ngọn lửa thần thánh hủy diệt thế giới thì đó là một loại trạng thái đặc thù, hiếm khi được tin tưởng nên được thờ phụng.

Dù sao sinh sôi nảy nở mới là trạng thái bình thường nhất, cũng là điều mà chúng sinh tình nguyện thấy. Mà đại phá hoại cùng đại hủy diệt thì lại nhất định là chỉ xảy ra trong một thời gian đầy ngắn ngủi, nó còn khiến cho người khác cảm thấy vô cùng kinh khủng. Các vị thần linh muốn gieo rắc sự kính sợ trong lòng những người có đức tin, nhưng dù sao thì suy cho cùng chữ "Kính" vẫn phải được đặt lên làm đầu.

Lý Thanh Sơn hết sức chăm chú tìm hiểu phương pháp song tu của tính lực phái, thậm chí ngay cả cái giấc mộng xuân kia cũng đều chỉ là thứ không quan trong, trong một trò đùa dai thứ quan trọng nhất không được thiếu chính là hai chữ "Chăm chú".

Hơn nữa hắn cũng không thể không chăm chú, Dương thần của Triều Thiên Kiêu thực sự là quá mạnh mẽ, thậm chí còn mạnh gấp mười gấp trăm lần nếu so với Âm thần của hắn, hơn nữa sát khí còn nặng đến mức đòi mạng.

Nếu như không thể mau chóng tiến vào trạng thái song tu hoàn mỹ nhất, thì dù cho có là nàng đồng ý phối hợp mở rộng tâm thần đi chăng nữa, thì Dương thần của nàng cũng sẽ nhanh chóng xé nát Âm thần của hắn. Nếu như lại có chút chống cự nào, thì Âm thần của hắn liền trực tiếp bị tiêu hủy.

Mà liền chỉ vừa mất một lúc như thế, thì Âm thần của hắn cũng đã bị mài mòn mất một vài bộ phận, ở bên trong ảo cảnh thì nàng chỉ vừa mới mở ra áo của nàng mà thôi.

Ở tình huống như vậy, làm sao hắn có thể cố gắng hưởng lạc. Còn không chờ cho hắn làm ra cái gì, thì Âm thần đã liền bị hao mòn đến mức không còn lại một chút gì, quả thực là còn thảm hơn so với việc bị bệnh liệt dương. Thực hiện trò đùa dai không được, ngược lại còn bị một trận đả kích nặng nề.

Chẳng qua là hắn cũng dần dần hiểu được:

"Nói như thế, quá trình tu hành Tự Tại Thiên thư của ta, tựa hồ có chút không được bình thường."

Sinh sôi cùng hủy diệt, sáng tạo cùng phá hoại, vĩnh viễn là hai mặt của một cơ thể, tương tác và hỗ trợ nhau từ trong ra ngoài.

Nhưng nói như vậy, giữa hai thứ này cũng cần được phân chia trước sau, nhất định là trước tiên phải có sáng tạo thì sau đó mới có phá hoại, trước tiên phải có sinh sôi thì sau đó mới có hủy diệt.

Đặc biệt đối với chúng sinh mà nói, cái trước không chỉ có quan trọng hơn, mà cũng là thứ dễ hiểu hơn.

Nhưng hắn lại là ngay từ lúc bắt đầu đã đi từ đại hủy diệt cùng với đại phá hoại, còn cấp tốc hiểu được kỹ thuật chiến đấu mạnh nhất của đại tự tại và tuyệt học diệt thế thần hỏa.

Nghĩ lại một cách cẩn thận, thì đây căn bản là việc không hợp với lẽ thường. Còn không có bò cũng không học chạy, mà lại trực tiếp bay. Bay xác thực là rất nhanh, nhưng lại luôn cảm thấy giống như bị thiếu một chút gì đó.