Nếu dựa theo phương pháp tu hành của hắn thì cuốn Tự Tại Thiên Thư này không được tính là một bộ công pháp, người thường làm gì có ai lại đi lĩnh ngộ công pháp có sức phá hoại và hủy diệt tinh thần lớn như vậy chứ.

Đầu tiên là do hắn nhập Trấn Ma Đồ Lục và Đấu Ma Đồ Lục, rồi lấy được một cuốn công pháp Hoàng Diệt Cực Thế Lục sinh ra ở tận thế, đây đúng thực là một vận may rất lớn.

Trong quá trình đó được tận mắt nhìn thấy xác của một thế giới, sau đó tự tay hủy diệt Cửu Châu, thậm chí là cả một thế giới.

Làm vậy vừa có thể lĩnh hội cái gọi là đại phá hoại và đại hủy diệt. Chờ tới khi bắt đầu tu hành Tự Tại Thiên Thư thì sẽ đi tất nhiên sẽ đi trên con đường đó cho tới khi lĩnh ngộ ra được Diệt Thế Thần Hỏa. Lực phá hoại của thức bá đạo tuyệt luân như này tới bây giờ vẫn chưa thấy được mức độ cao nhất.

Do hắn vẫn luôn bị đè ép bởi áp lực sinh tồn rất lớn nên việc đi tới con đường này cũng không phải việc gì quái lạ.

Nhưng với một tu hành giả bình thường, tuy có thiên tư trác tuyệt, là Thiên nhân chuyển thế cũng không thể nào hủy diệt một thế giới vì luyện công được. Chỉ có thể đàng hoàng bắt đầu lại từ đầu.

Ví dụ như tìm một tiểu muội muội song tu một thời gian, trải nghiệm lạc thú cuộc đời, xem xem cái gì gọi là sự hài hòa của sinh mệnh.

Đó mới là cách tu hành "bình thường" nhất, còn hắn lại làm ngược lại hoàn toàn.

"Ra là vậy, thì ra là vậy, hóa ra ta vẫn luôn làm ngược lại!"

Lý Thanh Sơn đột nhiên tỉnh ngộ, bật cười lớn.

Trong ảo cảnh, Triều Thiên Kiêu vừa cởi áo lót được một nửa thì thấy "tình lang" đột nhiên bật cười vui sướng, bèn gắt gỏng:

"Ngươi đang cười cái gì?"

Lý Thanh Sơn chỉ cười không nói, Âm Thần của hắn đã bị hao tổn một phần ba, ảo cảnh nằm trên bờ vực bị phá nát.

Nếu dùng toàn lực ứng phó thôi thúc Linh Quy Biến, suy diễn Tự Tại Thiên Thư thì sẽ xảy ra một khả năng khác.

"Khó trách lúc ta độ thiên kiếp lần thứ tư thì Nguyên Anh lại nổi nóng, luôn có ý định tự hủy diệt. Nếu đổi thành tu hành giả khác thì chỉ sợ Nguyên Anh sẽ tự bạo, xong đời luôn rồi, còn tu hành cái rắm ấy! Lão rùa đen kia tìm hiểu ra Tự Tại Thiên Thư không phải để hại đệ tử của mình, chắc chắn vẫn sẽ có một con đường đơn giản tiện lợi hơn khác."

"Sinh Sinh Bất Tức mà ta lĩnh ngộ được từ Kỳ Lân Biến vừa hay có thể ngăn chặn được Âm Thần nổi điên, xem ra đây không phải hiện tượng ngẫu nhiên. Từ khi sinh sôi tới khi tan vỡ. Từ sáng tạo tới hủy diệt, đây mới chính là con đường tu hành Tự Tại Thiên Thư bình thường nhất."

Đó chính là vật thí nghiệm của công pháp mới, không ai đi trước do đường tìm ra kết quả. Nhưng bây giờ tỉnh ngộ vẫn chưa muộn, thậm chí còn rất vừa vặn.

Con đường này vô cùng đơn giản đối với hắn.

Hắn từng tự sáng tạo ra một Ngũ Châu thế giới rộng lớn hơn cả thế giới cửu châu, từng lĩnh ngộ ra chân lý Sinh Sinh Bất Tức trong Kỳ Lân Trường Sinh quyết. Quan trọng nhất là bản thân hắn đã vốn có sức sống mãnh liệt từ trước, nếu không cũng chẳng "đùa bỡn" Triều Thiên Kiêu trong lúc dầu sôi lửa bỏng thế này.

Lĩnh ngộ sinh sôi và sáng tạo dễ hơn so với phá hoại và hủy diệt.

Triều Thiên Kiêu nắm chặt mắt, Dương Thần trong thất túc lấp lánh, ảo cảnh sắp bị phá vỡ.

Mày liễu cau chặt, loáng thoáng cảm thấy tình lang hơi quen mắt, thậm chí còn cảm thấy hơi ghét bỏ.

Ngay khi nàng sắp tỉnh mộng, Linh Quy thôi diễn đã hoàn thành!

Lý Thanh Sơn đột nhiên cúi thấp người hôn lên đôi môi xinh đẹp tựa đóa hồng, đột ngột nghịch chuyển Tự Tại Thiên Thư. Âm Thần vốn đang tràn ngập năng lực hủy diệt và phá hoại chợt thay đổi.

Sức sống của năng lượng phá hoại và hủy diệt tràn trề, tựa như ngọn lửa hừng hực thiêu đốt mặt đất, thiêu cháy cỏ cây một cách nhẹ nhàng, tỏa ra ánh sáng hồng rực.

Ánh mắt hắn nhìn Triều Thiên Kiêu tràn ngập tình dục và dịu dàng, tựa như dòng sông chảy uốn lượn qua đất đai, tẩm bổ cho sinh linh sống dọc ven bờ.

Nàng đột nhiên cảm thấy "tình lang" rất hấp dẫn, thấy ngày càng say mê hơn. Cảm giác quen thuộc kia vẫn không biến mất, ngược lại còn sâu sắc hơn gấp mười, gấp trăm lần. Khiến này tin rằng bây giờ gặp được nhau là do kiếp trước chú định.

Pháp môn song tu bắt đầu vận chuyển, Âm Thần không còn bị Dương Thần mài mòn nữa, ngược lại còn được tẩm bổ. Ảo cảnh tức khắp trở nên vững chắc hơn.

"Thiên Kiêu."

Hắn trút bỏ lớp áo cuối cùng của nàng, vẻ mặt nghiêm túc gần như thành kính, như thể đây không phải một trò đùa.

Nàng cũng mỉm cười nhìn hắn, cơ thể phát ra ánh sáng nhẹ nhàng trong cảnh "xuân", xinh đẹp như nữ thần. Chủ động vươn tay ôm hắn.

Một tiếng rên vang khẽ, cuối cùng hai người cũng hợp làm một. Như một đôi nam nữ đầu tiên trên thế giới, họ phô bày ra thứ tình dục nguyên thủy nhất.

Âm Thần và Dương Thần quấn quýt nhau, hoàn toàn hòa vào làm một thể.