Càng kỳ lạ hơn chính là giống đực như Lý Thanh Sơn lại là Âm Thần, còn giống cái như Triều Thiên Kiêu lại là Dương Thần.

Âm cực Dương sinh, Dương cực Âm sinh, âm dương thay đổi liên tục, tương khắc với nhau. Quả thực đã đạt tới sự hài hòa lớn nhất trong đời.

Giấc mộng như thể mãi mãi không tới hồi kết.

Hắn cảm thấy lòng mình sung sướng, ngay cả sau khi tỉnh mộng trở thành công dã tràng, ngay cả sinh ly tử biệt, trở mặt thành thù thì chỉ cần bây giờ tâm tình thấy sảng khoái là được.

Bên dưới thạch tháp, một cái đuôi vượn màu đen đằng sau lưng Lý Thanh Sơn dựng thẳng lên:

"Chít chít chít!"

Tiếng ầm ầm vang lên, Viên Ma biến đột phá tầng thứ năm!

Tiểu thiên thế giới bành trướng mở rộng ra, sự thay đổi xuất hiện khiến nó trở nên rực rỡ hơn. Thần Ma biến bị đè nén một thời gian dài giờ đã trở về cảnh giới cũ.

Ngưu Ma tầng thứ năm! Hổ Ma tầng thứ năm! Phượng Hoàng tầng thứ năm! Linh Quy tầng thứ năm!

Từng đợt sức mạnh trào lên, theo đó là từng sinh mệnh mới xuất hiện trong Tiểu thiên thế giới.

Tu vi tăng vọt liên tục!

"Chít chít!"

Lý Thanh Sơn bật người nhảy lên làm một cú lộn nhào, mỗi khi tu vi tăng lên một lần thì hắn đều nhảy vọt lên lộn nhào một cái, làm khoảng chừng ba trăm hai mươi cú lộn nhào.

Trong lúc sung sướng, hắn không hề quên đại công thần Triều Thiên Kiêu.

Cảnh tượng trong giấc mơ thay đổi không ngừng, họ dùng một thân phận mới, gặp gỡ quen biết, tương thân tương ái, giao hoan không ngừng ở những cảnh tượng mới. Chính nàng cũng quên mất bộ dạng thực sự của mình.

Hắn là chúa tể trong giấc mộng, dùng âm hóa dương, dùng nhu thắng cương để giúp nàng mài mòn mũi nhọn từ Dương Thần. Khiến luồng lực lượng vốn đã thuần túy càng thuần túy hơn, không còn lạnh lùng tàn khốc, khó điều khiển như trước nữa.

Đây là hứa hẹn của hắn, hiện đã làm được.

Dựa vào việc rút đi sức mạnh trong Dương Thần của nàng và có ma noãn tẩm bổ, tu vi Âm Thần của hắn đang tăng vọt không ngừng, mấp mé cảnh giới Dương Thần.

Nếu hắn muốn thì hoàn toàn có thể kéo nàng sâu vào mộng cảnh để tăng tu vi lên một bậc nữa.

Song tu đạo không thể rời bỏ hai từ này, đó chính là Thải âm bổ dương và Thải dương bổ âm.

Nhưng hắn không làm vậy, ngược lại còn khiến cảnh trong mơ trở nên ngày càng đơn giản hơn, ngày càng gần với hiện thực. Mãi tới khi đơn giản tới mức không thể không dễ hiểu hơn thì họ đã quay lại tán liễu bên bờ sông.

Nàng nhớ lại tất cả mọi chuyện đã trải qua, vẻ mặt hốt hoảng trong chốc lát. Trong khoảng thời gian ngắn nủi này, nàng đã trải qua vô số cuộc đời, cảm nhận được niềm vui sướng chưa được trải nhiệm bao giờ. Ngay cả khuôn mặt của Lý Thanh Sơn cũng quen thuộc tới mức không thể quen thuộc hơn.

Trong mơ, họ luôn gặp được nhau, quấn quýt bên nhau.

"Ngươi..."

Vẻ mặt Triều Thiên Kiêu thay đổi liên tục, xấu hổ, phẫn hận, mơ màng, còn có cả sự lưu luyến.

"Sư tỷ."

Lý Thanh Sơn mỉm cười nhìn nàng, có lẽ hắn chỉ muốn nhìn vẻ mặt bây giờ của nàng, cũng có lẽ là muốn nàng còn sống!

Lý Thanh Sơn tỏ vẻ nhẹ nhàng:

"Sư tỷ biết không? Từ lần đầu gặp ngươi ta đã động lòng. Ta từng muốn kết hôn với một nữ tử, nàng không mạnh mẽ chói mắt như ngươi, thậm chí cũng không xinh đẹp như ngươi. Ấy vậy mà cuối cùng ta lại phụ lòng nàng."

Triều Thiên Kiêu đột nhiên cảm thấy xót xa. bèn hỏi:

"Vì thế ta chính là đồ thay thế của nàng hay sao?"

"Tất nhiên không phải, ta không muốn có đồ thay thế, cũng không muốn phụ lòng ai nữa."

Lý Thanh Sơn bày vẻ mặt cô đơn:

"Vậy nên dù ta có động lòng cũng không dám tới gần, nhưng ta không thể chịu được cảnh bị người mà mình âu yếm xem thường, vì vậy mới nổi lên tranh chấp với ngươi, xin ngươi đừng trách ta."

Triều Thiên Kiêu bóp cổ hắn, cau mày nói:

"Ngươi nghĩ ta sẽ tin câu chuyện hoang đường này của ngươi à?"

Rồi lại mất hứng buông tay, nói:

"Ài, vả lại chúng ta đều phải chết, giờ lại để tên tiểu tử nhà ngươi chiếm tiện nghi. Cứ coi như lão nương mắc bẫy ngươi, ngươi đừng có nói lung tung nữa. Được tiện nghi còn khoe mẽ, ngươi đúng là không biết xấu hổ!"

Lý Thanh Sơn toét miệng cười, nét mặt sáng ngời:

"Đúng vậy, hình như chỉ thiếu một chút mà thôi, suýt thì có đủ quân lương rồi. Dù sao vẫn phải vượt qua tầng ngăn cách Nhân Tiên."

Đem toàn bộ sức mạnh tích trữ trong Âm Thần truyền vào Dương Thần của nàng.

Thải âm bổ dương và thải dương bổ âm là cốt cán của song tu. Nhưng nó thường đi đôi với cưỡng ép, lừa dối, cám dỗ, khó tránh khỏi việc dẫn tới oán hận và tội nghiệt. Đi đường tắt thường rơi vào vực sâu, vì vậy mới bị gọi là Tà đạo.

Chỉ có một trường hợp ngoại lệ, đó là có một bên tình nguyện hi sinh vô điều kiện, tình nguyện dùng sinh mệnh và sức mạnh để độ cho người còn lại.

Cũng như lúc này!

Triều Thiên Kiêu thầm giật mình, khó tin nói:

"Ngươi muốn làm gì?"