Lý Thanh Sơn mỉm cười:
"Hoàn thành lời hứa của ta."
Sức mạnh của Âm Thần lướt qua, cơ thể từ từ mơ hồ.
Dưới tán dương liễu bên bờ sông, cảnh "xuân" tươi sáng trở nên mờ ảo, cảnh trong mơ bắt đầu tan vỡ.
Giờ phút này, trong Âm Thần của hắn đang ẩn chứa sức mạnh trùng sinh.
Triều Thiên Kiêu xót xa, bực tức nói:
"Triều Thiên Kiêu ta không cần ngươi thương hại!"
Cố gắng từ chối sức mạnh của Lý Thanh Sơn nhưng không thành. Từ lâu nàng đã không còn là chúa tể của giấc mơ nữa rồi.
"Không phải thương hại. Nếu hai chúng ta chỉ có một người được sống thì ta mong người đó là ngươi."
Lý Thanh Sơn mỉm cưỡi duỗi cánh tay nửa trong suốt nhẹ nhàng lướt khẽ qua mặt nàng, giống như trong những giấc mơ vừa trôi qua.
"Hãy sống tiếp, quên ta..."
Triều Thiên Kiêu vươn tay lên nhưng lại quơ vào khoảng không, mộng cảnh hoàn toàn tan vỡ, quay về một mảnh hỗn độn. Sức mạnh mới phun trào trong cơ thể, thế nhưng nàng lại cảm thấy lòng mình đau như cắt. Từng tầng mộng cảnh tan vỡ không ngừng.
"Thanh Sơn..."
Tiếng đổ vỡ ầm ầm vang lên hóa thành hình dáng của Quy Xà, nó tỏa ra hào quang rực rỡ chiếu sáng Huyền Vũ đại đạo, vọt thẳng từ vực sâu vô tận tới cảnh giới Nhân Tiên.
Nhân đạo, Tiên đạo, ngăn cách ở đó.
Nơi đó vốn là cuộc đời mới mà nàng đợi chờ từ lâu, nhưng bây giờ nàng lại đứng ngây ra. Sau cuộc chinh chiến, người đã quen nhìn sống chết như nàng lại đột nhiên cảm nhận được cái gì gọi là sinh ly tử biệt.
Ầm!
Tiếng sét vang lên làm chấn động ma noãn hỗn độn, tựa như đang giục dã nàng.
Nàng đè lên lồng ngực, trái tim nhảy lên liên hồi như đang sống lại. Sát khí đã giảm đi rất nhiều, xuất hiện thêm chút dịu dàng.
Tỉnh lại lần nữa, tư chất bùng phát, ánh mắt trở nên kiên định, kiên quyết trên con đường đại đạo hơn. Sẵn sàng nghênh đón Thiên Kiếp.
"Ta sẽ sống sót, nhưng ta chắc chắn sẽ không quên ngươi!"
...
"Phụt...Ha ha ha!"
Dưới thạch tháp, Lý Thanh Sơn ôm bụng cười lăn lộn dưới đất. Nước mắt trào cả ra ngoài. Sau khi đùa bỡn thành công tất nhiên hắn phải cười cho đã.
"Triều Thiên Kiêu ơi là Triều Thiên Kiêu, dù ngươi gian xảo thế nào cũng phải uống nước rửa chân của lão tử thôi! Hành động lần này của ta chính là đã trải qua rất nhiều khảo nghiệm, đúng là hết nói nổi! Ha ha ha!"
"Thanh Sơn?"
Tiểu An nghe thấy tiếng động thì đi xuống dưới, vẻ mặt kỳ lạ hỏi:
"Đã xảy ra chuyện gì sao?"
"Để ta nói cho ngươi nghe..."
Sau đó Lý Thanh Sơn kể lại một lần chuyện vừa rồi, nào là lẻn vào Lãnh Huyết Quan, bị mai phục ra sao, nhưng lại im ỉm không nhắc tới chuyện đã dụ dỗ Triều Thiên Kiêu thế nào. Ngược lại đã kể vào lúc sống chết, Triều Thiên Kiêu đã chủ động đưa ra phương pháp. Về chuyện song tu thì quá không hợp với thiếu nhi, đã được giản lược rất nhiều.
Cuối cùng là lời tỏ tình thật lòng kia, đúng là một chuyện quan trọng đáng được ghi vào.
"Chắc chắn là ngươi lại lừa người ta!"
Tiểu An chỉ nhìn vẻ mặt của hắn đã đoán được đại khái.
"Đâu có. Ta đúng là tình thánh, hi sinh bản thân để tác thành cho nàng mà."
"Ngươi có thật lòng không?"
Tiểu An bĩu môi nói.
"Đâu có đâu. Ta không cứu Âm Thần của mình, ngược lại đã lĩnh ngộ được tu hành thế nào nên đã tác thành cho nàng. Nhưng ta đoán chưa chắc nàng đã có thể sống sót."
Lý Thanh Sơn lắc đầu, đừng nói hắn không vượt qua được năm lần thiên kiếp, dù đại công cáo thành cũng không thể phá hỏng Thập Nhi Đô Thiên ma sát trận được. Có trời mới biết vũng nước trong đó sâu bao nhiêu.
"Vậy ngươi có mong nàng có thể sống sót không?"
"Có chứ."
Một ngày làm phu thê, trăm ngày ân nghĩa. Mà họ thì đâu chỉ làm phu thê "một ngày", tóm lại vẫn còn chút tình cảm.
Có thể là muốn nhìn vẻ mặt khi đó của nàng, cũng có thể là thực sự muốn thấy nàng còn sống sót, ai mà biết được chứ?
"Ngươi lừa nàng như thế thì chắc chắn nàng sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu."
Lý Thanh Sơn rùng mình, lúc nàng là Nhân Hoàng đã khó đối phó như vậy rồi, nếu thành Nhân Tiên thì...
"Ha ha, sáu lượt thiên kiếp, cảnh giới Nhân Tiên đâu dễ vượt qua như vậy được. Có lẽ bây giờ nàng đã bị sét đánh chết, hoặc là tẩu hỏa nhập ma, hoặc là bị Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận cắn giết rồi."
Trong Lãnh Huyết Quan, đất trời xoay chuyển, tiếng sấm cuồn cuộn vang lên, bão tuyết bay đầy trời.
Anh Triết thay đổi sắc mặt:
"Sáu lượt thiên kiếp!"
Ma Hoàng khác cũng chạy về, nói:
"Nàng đã dẫn động sáu lượt thiên kiếp rồi? Sao có thể như vậy được?"
Họ đều bị mắc kẹt trong cùng một cảnh giới nên biết rõ cửa ải này khó khăn tới mức nào. Đây không còn là vấn đề có thể độ kiếp thành công hay không nữa, mà là không có cách nào để đột phá bình cảnh, dẫn Thiên Kiếp tới nữa.