Nỗ lực tiêu trừ nỗi sợ hãi của chính mình, từ do dự mà trở nên "Dũng cảm", nỗ lực vứt bỏ thất tình lục dục của bản thân mà trở nên "Kiên định", những hành vi như thế đều là hành vi của những kẻ nhu nhược, giống như những kẻ đào binh.

Những người vậy tu hành như vậy, cuối cùng không phải là bị nô dịch bởi sức mạnh của người khác, thì cũng chính là bị nô dịch bởi chính sức mạnh của bản thân mà thôi.

Nàng nhìn Phiền Não Ma, khóe môi khẽ nở một nụ cười nhẹ, yên lặng nói:

"Cảm ơn, tiểu tử, đến đây đi!"

Cho dù hiện tại có ngã xuống, thì nàng cũng tuyệt sẽ không hối hận.

Nhưng mà không biết tại sao, cái Phiền Não Ma kia dường như là có chút do dự, chậm chạp không có tới đưa nàng vào chỗ chết.

Lẽ nào là bởi vì hóa thân thành Lý Thanh Sơn, mà cũng đã biến thành "Tình thánh", không đành lòng không thương hương tiếc ngọc?

Lại nghe cái Phiền Não Ma kia nói thầm thì:

"Kỳ quái. . . Nữ nhân này vì sao có. . . hởi thở của Thiên chủ?"

Triều Thiên Kiêu bỗng nhiên hiểu ra vấn đề, suýt chút nữa là đã cười lên.

Lý Thanh Sơn tu hành Tự Tại Thiên thư, đi chính là đi con đường của vị Đại Tự Tại Thiên Ma chủ kia.

Đi theo con đường khác nhau thì liền nhận được sự đối xử khác nhau: Đi theo con đường của Huyền vũ thì sẽ bị đặc biệt nhắm vào, theo con đường của tự nhiên liền vừa không nhắm vào những cũng không nhận được bất kỳ ưu đãi gì. Mà hắn đi là con đường của đại tự tại, ở nơi như thế này thì vừa vặn là có được một số ưu đãi.

Có thể nói đây là một loại hành vi tương tự như bao che khuyết điểm của mình, hoặc có thể nói rằng những người tu hành theo con đường đại tự tại, tâm linh vốn dĩ là sẽ phải chịu đựng càng nhiều thử thách trong tâm hồn hơn. Cho nên sẽ bởi vì bình thường hắn có những biểu hiện xuất sắc, cho nên đến vòng thi cuối cùng sẽ nhận được càng nhiều điểm hơn .

Lý Thanh Sơn thông qua song tu, chân chính hiểu rõ con đường tu hành theo đại tự tại. Nếu bàn về hủy diệt, hắn tu ra "Diệt thế thần hỏa". Nếu bàn về sự hy sinh, hắn hi sinh thân mình để đến cứu vớt cho Triều Thiên Kiều.

Khi hắn đem Âm thần đóng gói đưa cho Triều Thiên Kiều, trên người nàng liền lưu lại hơi thở của hắn, cũng chính là hởi thở của Đại Tự Tại Thiên, cho nên tự nhiên khiến cho con Phiền Não Ma này có chút sợ hãi.

Mà nỗi sợ hãi này cũng không chỉ là ra do sự kính nể đối với "Đại lãnh đạo", mà còn có lo lắng về sự an toàn của tính mạng của nó.

Phiền Não Ma là một loại tồn tại cực kỳ đặc thù, nó không phải người cũng không phải yêu, không phải thần cũng không phải quỷ, ngay cả có là thiên kiếp thì nó cũng không hề sợ hãi.

Huyền vũ đao của Triều Thiên Kiêu có mạnh hơn đi chăng nữa, cũng rất khó chém giết được nó.

Nhưng nếu như người độ kiếp ở đây là Lý Thanh Sơn, mà Dương thần cũng đồng thời đã được luyện thành Nguyên Thần, thì Phiền Não Ma không những không dao động được hắn, mà ngược lại còn sẽ bị vặn vẹo bởi ý chí của hắn. Nếu như nó dám đi lên ồn ào, bị một cái diệt thế thần hỏa đánh tới, thì nó lập tức bị hóa thành tro tàn.

Mặc dù là ma đầu, thì nó cũng là sợ chết. Chỉ có điều đồ vật có thể uy hiếp đến chúng nó thực sự là quá ít, cho nên nó mới có vẻ như là không kiêng dè gì. Một khi gặp phải sức mạnh có thể khắc chế của bọn nó, thì trái lại nó càng đặc biệt cẩn thận từng li từng tí một.

Mà sự che chở của Lý Thanh Sơn đối với nàng không chỉ có vậy.

"Kỳ lạ, nàng không phải ma tộc mà tại sao lại không bị pháp tắc Ma Vực bài xích? Nếu lẻn vào Lãnh Huyết Quan là do dùng bí thuật hoặc pháp bảo nào đó thì lúc độ kiếp phải vô dụng mới phải."

Anh Triết thấy rất khó hiểu, theo dự đoán của hắn, Triều Thiên Kiêu sẽ chết chắc.

Pháp tắc thiên địa sẽ không vì ngươi sắp độ kiếp mà mở một con đường sống cho người. Nếu bên ngoài phải kháng lôi kiếp, bên trong lại e sợ ma tâm, lại còn bị pháp tắc thiên địa áp bức bài xích thì chẳng khác nào mang theo xiềng xích quyết đấu với cường địch cả. Dù nàng có độ kiếp một trăm lần cũng không thể thành công được dù chỉ một lần.

Đây chính là dư âm từ Âm Thần của Lý Thanh Sơn.

Triều Thiên Kiêu nhớ lại giọng nói và dáng điệu của hắn, tâm trí càng kiên định hơn, không quan tâm tới Phiền Não Ma nữa, coi nó như vô hình.

Phiền Não Ma tựa như một con mãnh hổ gặp trúng lừa, tuy chỉ cần nhảy vồ lên là có thể mổ bụng lừa ăn no nê, nhưng do chưa từng gặp loại động vật nào kỳ lạ, trông có vẻ rất lợi hại như vậy nên không dám tiến lên thử.

Dù sao cũng đi theo con đường của Chân Võ Trừ Ma tổ sư, Huyền Vũ đạo vốn đã có lực uy hiếp nhất định với ma đầu rồi, không chỉ là cái danh hão.

Tiếng sấm vang lên không ngừng, thời gian trôi qua rất nhanh. Cuối cùng Triều Thiên Kiêu cũng không chống đỡ nổi nữa, đặc biệt là khí tức từ Âm Thần của Lý Thanh Sơn lưu lại đang dần tản đi.