Pháp tắc Ma Vực vô hình tựa như mạng nhện bao trùm từng tầng một, lúc đầu rất mỏng rất nhẹ, nhưng nó nhanh chóng trở nên dầy đặc. Phiền Não Ma nhăn mũi như thể đang phân biệt mùi trên người này, nó càng ngày càng xao động, thử tới gần nàng hơn.
Trên mặt nàng xuất hiện nụ cười rạng rỡ, tất nhiên là đã tranh thủ đủ thời gian.
Nguyên Thần đã hoàn toàn thành hình, còn được gọi là Huyền Võ Nguyên Thần.
Cơ thể vẫn đang trải qua lôi kiếp rèn luyện, đang ngày càng trở nên mạnh mẽ.
Bản tâm còn đang vướng thất tình lục dục, không thể quên hắn.
"Trảm kiếp!"
Vung một đao chặt đứt một cột lôi kiếp ngưng tụ, hóa thành vô số chớp điện văng ra, không còn ngưng tụ lại thành hình nữa.
Coi đây là điểm bắt đầu, nàng cầm đao trong tay đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, sáu lượt thiên kiếp sắp tới hồi kết thúc.
"Trừ ma!"
Lại vung lên một đao chém về phía Phiền Não Ma. Nó không còn chỉ là lưỡi đao, mà là cỗ túc sát khốc liệt, Huyền Võ chân ý có thể xuyên thủng mọi vật.
Phiền Não Ma cảm thấy phong mang thấu xương, muốn tránh thoát lưỡi đao nhưng lại bị hất văng đi.
Huyền Vũ Đao Cương, hàn mang chiếu rọi. Nàng như một vị nữ Võ Thần đứng sững sững giữa bầu trời.
"Anh Triết, đừng trì hoãn nữa, nếu để tiện nhân kia thành công thì ngươi sẽ không đảm đương nổi đâu!"
Đồ Vạn Thành nửa sầu lo, nửa trào phúng.
Trong lòng Anh Triết thấy vô cùng nặng nề, không do dự nữa, móc một viên tinh thạch mài băng lam hình thoi từ trong tay áo ra, sau đó quỳ sụp xuống đất.
"Cung thỉnh Vô Diện Tà Thần!"
Đám Ma Hoàng cũng quỳ xuống theo, cùng hô to:
"Cung thỉnh Vô Diện Tà Thần!"
Tinh thạch hình thoi trôi nổi giữa không trung, từ từ di chuyển lên trên. Nó ngày càng phát sát, sau đó vỡ vụn, tia sáng chói mắt ngưng tụ lại tạo thành một cánh cổng truyền tống đang chậm rãi mở ra.
Một "người" không có gì kỳ lạ bước ra từ cánh cửa, vóc dáng bình thường, y phục bình thường, khí chất bình thường, thậm chí còn không thấy rõ được giới tính. Ném trong biển Nhân Tiên không gợi lên nổi một chút bọt nước.
Cái bất thường duy nhất lên trên khuôn mặt tái nhợt của hắn không có tai mắt mũi miệng, cũng không có bất kỳ biểu lộ gì, khiến nhân tâm nhìn mà hoảng sợ.
Cũng không có giọng nói đặc biệt gì, không rõ tiếng nói phát ra từ chỗ nào:
"Sao lại gọi sớm nư vậy?"
Là một vị Tà Thần chỉ đứng sau mười hai vị Ma Thần, hắn cũng là người mang trọng trách, bình thường còn phải tu hành nên thời gian của hắn rất quý giá.
Dù lần này tấn công Hắc Vân Thành thì cũng là do nhóm Ma Hoàng đã chuẩn bị sẵn sàng rồi mới tới. Trận chiến sắp tới bước ngoặt quan trọng, sẽ mang lại kết quả tác dụng giải quyết dứt khoát. Ai ngờ Anh Triết lại phải sử dụng tới linh thạch truyền tống nhanh như vậy.
Anh Triết cúi đầu thật thấp, vừa định giải thích:
"Đại nhân..."
"Đám rác rưởi!"
Vô Diện Tà Thần đã biết từ lâu, tuy hắn không có tai mắt mũi miệng nhưng hắn không phải người mù điếc. Lượng tia chớp và lôi minh lớn như vậy thì ngay cả người mù người điếc cũng có thể cảm nhận được.
Uy thế đột ngột bộc phát ép đám Ma Hoàng không nhấc nổi đầu lên, vội vã nói:
"Xin đại nhân cho lấy công chuộc tội!"
Đây chính là uy nghiêm của thần linh, cho dù chỉ là bán thần.
Trong lòng Đồ Vạn Thành tràn ngập sung sướng vặn vẹo:
"Lão già, vậy mà lại làm Vô Diện Tà Thần tức giận, để ta xem ngươi sẽ kết thúc chuyện này như thế nào. Cả con tiện nhân Triều Thiên Kiêu kia nữa, nghĩ rằng vượt qua sáu lượt thiên kiếp rồi là có thể bình yên vô sự à? Ta phải xem xem ngươi sẽ chết như thế nào!"
Vô Diện Tà Thần nâng tay chộp về phía đầu Anh Triết. Anh Triết vội vàng kêu lên:
"Chúc mừng đại nhân, chúc mừng đại nhân!"
"Ta thì có chuyện vui gì?"
Vô Diện Tà Thần hỏi ngược lại, tuy trên mặt hắn không có ngũ quan nhưng khuôn mặt lại đang chuyển động.
Anh Triết ngẩng đầu lên, bắt đầu nịnh nọt:
"Chúc mừng đại nhân đã giết được Nhân Tiên của phe địch!"
Vô Diện Tà Thần giật mình, tay chợt dừng giữa không trung. Sau khi hiểu ra thì vỗ vỗ lên đầu Anh Triết:
"Quả nhiên là chuyện vui lớn, ngươi làm tốt lắm, đứng lên hết đi!"
Nhóm Ma Hoàng nhìn nhau, Anh Triết như được đại xá, bèn trừng mắt lên nhìn Đồ Vạn Thành.
"Hừm, lại còn tu hành Huyễn Vũ đạo!"
Vô Diện Tà Thần "nhìn" về phía Triều Thiên Kiêu ở giữa bầu trời. Nếu có mắt, chắc chắn mắt hắn sẽ sáng lên. Nếu có miệng, chắc chắn hắn đang thèm nhỏ dãi.
Trong trận chiến với Nhân Gian Đạo, ai có thể giết được Nhân Tiên của đối phương thì tức có công lao vô cùng to lớn. Không những nhận được nguồn tài nguyên lớn (đối với hắn), mà còn có thể lọt vào mắt xanh của Thiên Ý.
Nhưng phần công lao này không dễ kiếm, đã dính vào một chữ "Tiên" thì rất khó giết. Ngay cả Ma Thần ra tay cũng chưa chắc đã giết được. Do đã tới cấp bậc này rồi thì không nhất thiết phải dùng thủ đoạn của mình để tự bảo mệnh.