Người cầm đầu Vô Dục Thiên cung là Chân Võ Trừ Ma tổ sư sẽ bảo vệ họ, không để họ chết dễ dàng như vậy được.

Nếu nói mọi người là quân cờ trên bàn cờ, thì Nhân Hoàng chính là xe, mã hoặc pháo. Còn như Nhân Tiên dù không là người đánh cờ thì tối thiểu cũng là tướng, được toàn bộ đại cục bảo vệ. Nếu đánh mất tướng thì ván cờ này coi như thua. Thường mang ý nghĩa ngàn vạn tướng sĩ, vạn dặm ranh giới.

Giết được Nhân Tiên, lại còn là Nhân Tiên thuộc dòng dõi của Chân Võ đại đế, phần công lao này không hề thua kém công lao công phá được Hắc Vân Thành, thậm chí còn hơn thế. Tự nhiên lấy được món hời lớn, sao Vô Diện Tà Thần có thể không từ giận thành vui cho được.

Tuy lai lịch của Nhân Tiên này hơi lúng túng, nhưng Thiên Ý Ma Vực không để ý nhiều như vậy, giết là giết. Mà nhóm Ma Thần hơn nửa là không tính toán, vì Nhân Tiên chính là Nhân Tiên.

"Chờ nàng độ kiếp thành công, lên được vị trí Nhân Tiên thì cũng là lúc nàng suy yếu nhất, ta chỉ cần nhẹ nhàng ra một đòn là giết chết được nàng. Nếu ở Nhân Gian Đạo thì Nguyên Thần của nàng còn có một tia cơ hội độn thoát ra ngoài, nhưng đây là Ma Vực, nàng sẽ mặc ta bắt bớ!"

Vô Diện Tà Thần một lòng muốn giết Nhân Tiên để tạo quân công, không hề có chút suy nghĩ muốn bắt giữ nào. Khuôn mặt co rút vô cùng kinh dị, bàn tay trắng xám vươn tới gần Triều Thiên Kiêu. Ngày càng kéo dài giữa không trung, ngày càng to lớn rồi biến thành móng vuốt sắc nhọn, tựa như muốn xé rách bầu trời.

Ầm!

Đạo lôi kiếp cuối cùng đánh xuống bị Triều Thiên Kiêu chém nát, tâm trí thả lỏng, Huyền Vũ Đao Cương trên lưỡi đao thu hồi. Trường đao lập tức tan rã, hóa thành tro bụi.

Nàng thấy mệt bở hơi tai, không còn một chút sức lực nào. Do vẫn luôn chăm chú đối phó với thiên kiếp nên không nhận ra Vô Diện Tà Thần xuất hiện.

Vô Diện Tà Thần nở nụ cười, móng vuốt trắng xám đột nhiên vồ mạnh xuống:

"Chết đi!"

Hắc Vân Thành chìm trong yên ắng, tuyết trắng bay bay. Có rất nhiều quân sĩ đang đi lại trên đường, họ đang thảo luận về trận tỷ võ toàn quân cách đây không lâu.

Trước kia vào thời điểm này, chiến tranh đã bắt đầu lại, những trận chiến xen kẽ nhau như răng lược, đại quân của hai bên chém giết đẫm máu, dùng máu nóng hòa tan tuyết đọng và vùng đất giá lạnh. Khí thế trong thành sẽ được khởi động lên cao ngất trời, không ngừng luân chiến, tu dưỡng rồi lại tái chiến. Một là hóa thành xương trắng, hai là kiến công lập nghiệp, mở ra đại đạo tu hành.

Cũng có người sợ hãi, nhưng đa phần đều đang mong đợi. Vậy mà năm nay lại tĩnh lặng tới bất ngờ, chưa thấy một ma tộc nào xuất hiện cả.

Tất cả mọi người đang suy đoán chuyện này có thể có liên quan tới Lãnh Huyết Quan bị đồ sát cả thành, Ma Vực chưa kịp bổ sung lính mới. Mà bọn họ cũng không thể giết sâu vào Ma Vực được, đành phải chờ ở bên ngoài.

Giờ chỉ còn Tịnh Thổ Tự là còn bận rộng, Ngưỡng Quang phương trượng tu hành không ngơi nghỉ, nhân cơ hội tốt này tịnh hóa ma thổ, áp súc địa hạt Ma Vực nên không rảnh đi độ hóa cho Lý Thanh Sơn.

Dưới bầu không khí an tĩnh này, là đoàn trưởng của Liệt Hỏa quân đoàn, Đại sư huynh Lý Liệt Hỏa càng ngày càng thấy bất an. Hắn cần phải để ngọn lửa bùng cháy, thỏa thích giết chóc, nếu không sẽ thấy rất đau khổ.

Hoa văn hỏa diễm đang chảy xuôi trong cơ thể khỏe mạnh của hắn, như dung nham đang trực trờ dâng trào, phập phồng theo từng hơi thở của hắn. Hắn nổi gân xanh, cơ bắp nổi lên cuồn cuộn.

Không ai ngờ rằng người có tính cách nóng nảy như lửa của Đại sư huynh mà tối ngày phải nhẫn nhịn không ngừng. Nếu không nhẫn nại được thì sẽ diệt vong. Hắn thường được thưởng thức tư vị diệt vong, chỉ là một đống tro tàn.

Nếu bỏ đi tất cả công lực thì chỉ sợ tính cách của hắn càng tĩnh mịch hơn một lão tăng khổ hạnh nhiều năm.

Nhưng dạo này vì người nào đó mà hắn ngày càng nhẫn nại khó khăn hơn.

"Lý, Thanh, Sơn!"

Ánh lửa chợt bùng lên dữ dội hơn, hắn siết chặt nắm đấm, trong người cuồn cuộn lửa giận. Chút lý trí hiếm hoi còn sót lại đang nói cho hắn biết đây có lẽ chính là kiếp số của hắn.

Liệt Hỏa chân ý bốc lên ngùn ngụt, hắn đã bước lên cảnh giới Nhân Hoàng đỉnh phong từ lâu, lửa chưa bùng lên được bao nhiêu đã bắt đầu phản phệ.

Nếu không nhịn được mà liều lĩnh giết chết tên tiểu tử kia, áp lực từ phía tông môn thì dễ xử lý, khó ở cái sức mạnh sẽ mất khống chế, lúc đó hắn sẽ cách cái chết không xa nữa. Nhưng nếu phải nhẫn nhịn thì rất khó chịu.

Cắn chặt hàm răng, mắt trừng to sắp rách cả mí. Huyết lệ tuôn trào rồi bốc hơi trong nháy mắt.

Sức mạnh, cũng là sự dày vò.

Nhưng hắn tin rằng, nếu hắn có thể sống qua tai nạn này thì hắn sẽ có cơ hội nâng cao một bậc. Liệt Hỏa đạo cần phẫn nộ làm vật dẫn, chứ không phải dùng lửa nhỏ đốt cháy từ từ lý trí, tiêu hao hết quân lương.

Kiếp số, cũng là cơ duyên.