Dưới thạch tháp màu xám, Lý Thanh Sơn vẫn không hay biết rằng mình đã khiến nhân sinh đau khổ. Tuy hắn chỉ là mồi châm lửa, nhưng dù bây giờ Lý Liệt Hỏa có giết tới tận cửa thì hắn cũng sẽ không khiêm tốn nữa.
Một Tiểu thiên thế giới mới tinh lại thành hình, Ngưu Hổ Quy Hoàng đều được triển khai hoàn toàn. Địa Hỏa Phong Thủy, ai về chỗ đó.
Tới bước này, cán cân giữa Thần Ma cuối cùng cũng được giải quyết hoàn toàn. Hắn thích tu hành tới chừng nào thì tu hành tới chừng đó, muốn tu tới bậc nào thì tu tới bậc đó. Tựa như được giải trừ toàn bộ, từ đây trời cao mặc chim bay, biển rộng mặc cá nhảy vậy.
Nếu chưa đủ để chèn ép Lý Liệt Hỏa trong lúc quyết đầu chính diện, thì việc hắn đột phá thiên kiếp lần thứ năm chỉ là chuyện gần ngay trước mắt. Nếu không mất Âm Thần thì hắn chỉ cần thuận thế luyện thành công Dương Thần là có thể đột phá ngay tức khắc.
Mà như vậy cũng tốt, gốc rễ của hắn là Thần Ma Cửu Biến chứ không phải Tự Tại Thiên Thư. Chờ hắn thúc đẩy bốn loại Ngưu Hổ Quy Hoàng biến lên tầng thứ sáu thì hắn không tin mình không thể độ kiếp.
"Hây, ngột ngạt nhẫn nhịn lâu như vậy cuối cùng cũng để cho ta thư giãn gân cốt một chút! Ài!"
Trong lúc vui sướng lại chợt thở dài một tiếng. Triều Thiên Kiêu rề rà mãi không thấy trở về, nếu nàng độ kiếp thành công thì có lẽ phải giết ngược trở về rồi chứ. Với tính cách của nữ nhân kia, không thể nào quay lại chỉ trong một thoáng "nhớ lại" được. Hắn đã ấp ủ xong một cuốn những lời giải thích rồi.
Còn nếu nàng không quay lại thì chỉ e lành ít dữ nhiều rồi. Nhưng cũng ôm đồn một tia hi vọng, vì nếu nàng chết trận thì mệnh đăng sẽ tắt, Vạn Tượng Tông chắc chắn sẽ có lời giải thích. Mà cũng có khả năng Vạn Tượng Tông che giấu tin tức, tránh làm quân tâm bất ổn.
Hình như diễn kịch hơi sâu thì phải? Có nghĩ nhiều hơn cũng vô ích, quên hết sạch những suy đoán trong đầu, đứng dậy bắt chuyện với Tiểu An:
"Chúng ta đi ra ngoài một lát đi, tìm chỗ tu hành tốt nhất để độ kiếp!"
"Được."
Tiểu An mỉm cười đáp khẽ:
"Ta sẽ hộ pháp cho ngươi."
"Làm phiền Tiểu An đại nhân rồi."
...
Triều Thiên Kiêu bỗng nhiên quay về, chỉ thấy một hư không trắng toát, đã bị phong tỏa.
Vừa rồi leo lên đỉnh cao, trở về từ cõi chết. Rồi lại bị đặt xuống vực sâu, ngàn cân treo sợi tóc.
Ngưng thần nhắm mắt, thầm niệm trong đầu:
"Sẽ khó thoát khỏi cái chết thật sao?"
Chợt mở bừng mắt ra, mắt sắc như đao, nhoẻn miệng cười đón tuyệt cảnh trắng xám, ngón tay chập lại như đao chém thẳng xuống!
"Tà ma, tu luyện ngôn cuồng!"
Giữa bầu trời vang lên tiếng quát chói tai, tựa như tiếng sét đánh.
Ánh sáng đen chợt lóe, máu bắn tứ tung, móng vuốt trắng xám đứt khỏi cổ tay.
Vô Diện Tà Thần đau khổ tột cùng, vội vàng rút tay lại nhưng chỉ thấy một đoạn tay cỏn con còn sót lại. Khuôn mặt co rút mạnh, giọng nói âm u vang lên:
"Chân Võ kiếm!"
Kim giáp Thần Tướng giáng từ trên trơi xuống, thần quang chiếu rọi khắp tám phương. Áo choàng sau lưng tung bay chẳng khác nào một lá cờ khổng lồ.
Hai tay hắn nâng một chiếc vỏ kiếm màu đen, Quy Xà chiếm giữ, Thất Túc xếp hàng, khí tức tiêu điều vắt ngang thiên địa.
Mười hai Ma Hoàng run lẩy bầy, ngay cả Anh Triết mang dòng máu Hỗn Loạn tàn ác nhất cũng run lập cập, tựa như sắp gặp đại nạn tới nơi. Nếu không có Vô Diện Tà Thần áp trận thì chỉ sợ đám bọn họ sẽ giải tán ngay lập tức.
Huyền quang lướt nhẹ một vòng rồi quay lại vỏ kiếm, khí tức tiêu điều cũng vì thế mà rút đi.
Triểu Thiên Kiêu vừa trở về từ cõi chết, mắt chớp nháy không ngừng:
"Lục giáp Thần Tướng?"
Kim giáp Thần Tướng nở nụ cười, hơi gật đầu:
"Đúng vậy, tại hạ là giáp thần Vương Văn Khanh, do đang cầm Chân Võ thần kiếm trong tay nên xin thứ lễ cho ta không thể hành lễ. Phụng theo khẩu dụ của Huyền Thiên Thượng Đế đặc biệt tới để mời đạo hữu tới Vô Dục Thiên Cung một lần."
Huyền Thiên Thượng Đế là một trong những tôn hào của Chân Võ đại đế.
Triều Thiên Kiêu liếc mắt nhìn thoáng qua bên dưới, móng vuốt sắc bén màu trắng xám kia chưa kịp rơi xuống đất đã hóa thành tro bụi. Mười hai Ma Hoàng do Vô Diện Tà Thần dẫn theo tất nhiên cũng không dám tới gần một bước.
Còn Giáp thần tướng Vương Văn Khang mắt phượng mi tu, mặt mày trắng nõn, bộ dạng thong dong không giống một thần tướng tác chiến ở Ma Vực. Trông càng giống một văn sĩ chuyên ngâm thơ ở trong đình viện, hồn nhiên không đặt Vô Diện Tà Thần và mười hai vị Ma Hoàng vào mắt.
Nàng cúi người chào:
"Đa ta ân cứu mạng của đạo hữu!"
Tầm mắt không khỏi nhìn về phía thanh kiếm hắn ôm trong lòng, cảm thấy vô cùng thân thiết. Cũng càng thấy kính nể hơn, tựa như đang đối mặt với một vị phụ thân nghiêm túc.
Lục Đinh Lục Giáp danh chấn thiên hạ, chính là thần tướng cận vệ của Chân Võ đại đế, chức vị chủ yếu không phải tác chiến ở Ma Vực. Thường được đạo sĩ khắp nơi lập đàn khẩn cầu, lăng lệ phong hành, hàng yêu trừ ma được không biết bao nhiêu người kính nể.