Tuy giáp thần là Lục Giáp nhưng cũng không đủ để khuất phục một vị Tà Thần. Mà tu vi càng cao thì càng bị ràng buộc từ pháp tắc càng lớn. Ở Ma Vực, lại đứng trong Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận do Vô Diện Tà Thần và mười hai Ma Thần bày ra thì có thêm mấy vị Tiên nữa cũng không dám đánh một trận.
Cái bọn họ thực sự sợ hãi chính là thanh Chân Võ kiếm trong tay hắn, đó chính là bội kiếm của Chân Võ đại đế.
Triều Thiên Kiêu thầm than trong lòng:
"Uy thế của thanh kiếm này đúng là vô địch!"
…
Cùng lúc đó Vương Văn Khanh cũng đang quan sát Triều Thiên Kiêu, thấy thần hoa nội liễm, thất túc ẩn sâu, đã đạt được Huyền Võ chân ý, là một người bất phàm. Không khỏi cảm thán:
"Khí thế thật tốt, không hổ là người đi theo Đế Quân đại đạo! Suốt bao nhiêu năm không ai có thể tu hành được Nguyên Thần của Huyền Võ rồi, lại còn là người chưa từng thi giải hiếm thấy, vẫn bảo lưu thân xác nên cơ hội càng cao hơn. Chẳng trách đế quân lại ban Chân Võ kiếm, ra lệnh cho ta tới cứu viện trước. Tuy vừa tu thành Nhân Tiên nhưng tiền đồ trong tương lai không thể nào đo lường trước được, ta không thể coi thường nàng."
Bèn cười nói:
"Xin được gọi ngươi một tiếng sư muội, đây là nơi cùng sơn ác thủy, ma diễm cuồn cuộn, không thích hợp ở lại lâu."
"Kính xin sư huynh hãy chờ chút!"
Triều Thiên Kiêu chắp tay, sau đó quay đầu lại nhìn, tựa như một dòng điện đảo qua người Vô Diện Tà Thần và mười hai Ma Hoàng. Mặt mày tràn ngập sát khí, chỉ tay lên trời lập lời thề:
"Ta sẽ vĩnh viễn không quên mối thù hôm nay, ta sẽ đuổi giết các ngươi tới cùng!"
Tất cả mười hai Ma Hoàng thay đổi sắc mặt/ Còn Vô Diện Tà Thần thì vẫn tỏ ra vô cảm.
Lời thề của Nhân Tiên không phải lời hứa suông, mà còn bị dây dưa bởi nhân quả rất lớn.
Vương Văn Khanh cười khổ:
"Vị sư muội này cũng thật là, đã thành Nhân Tiên rồi mà vẫn còn chứa nhiền sát khí nặng nề như thế. Nhưng mà đây cũng không phải khuyết điểm gì ở Vô Dục Thiên cung cả."
"Xong rồi sư huynh."
"Đi thôi!"
Vương Văn Khanh vỗ lên vai nàng một cái, hai người hóa thành một vệt thần quang bay cực nhanh ra ngoài.
Kiếp vân giăng đời trời bắt đầu tản đi, bầu trời vạn dặm trong veo, sao mọc đầy trời. Mặt trăng sáng mờ treo trên cao.
Lãnh Huyết Quan vốn đã tràn đầy phế tích, nay lại càng tàn tạ hơn. Cả tòa thành đã sụp xuống hơn nửa.
Môi Đồ Vạn Thành run rẩy, nhỏ giọng mắng khẽ:
"Tiện nhân, tiện nhân..."
Nhưng lại chẳng còn chút sức lực nào cả, trừ khi hắn thoát khỏi chiến trận, trốn vào sâu trong Ma Vực. Nếu không không biết sẽ trúng một đao của ai, là vậy thì hắn chắc chắn sẽ chết.
Khuôn mặt của Anh Triệt vặn vẹo, trận mai phục này không chỉ thua đậm, mà còn thành công "độ hóa" một vị Nhân Tiên.
Trong bầu không khí hoàn toàn yên tĩnh, cuối cùng Vô Diện Tà Thần cũng mở miệng:
"Công thành, phá thành. Nếu không các ngươi đều phải chết hết!"
Mười hai Ma Thần đồng loạt nói:
"Vâng!"
Một mệnh lên bay qua hẻm núi, thâm nhập vào Ma Vực.
Trong tiếng kèn hiệu lệnh đầy thê lương, phong hỏa bay rợp trời!
Một đại quân được tập hợp. Khí thế hừng hực như lọng che, Ma tướng Ma suất vô cùng đông đảo, Ma vương Ma đế cũng không đếm xuể, họ đều đang cưỡi trên đám ma thú to lớn hộ tống những vũ khí khổng lồ xuất phát về phía Lãnh Huyết Quan.
Vầng trăng sáng chiếu khắp quần sơn.
Lý Thanh Sơn và Tiểu An lặng lẽ rời khỏi Hắc Vân Thành, đi dọc theo vùng biên cương uốn lượn khúc chiết, rồi đi tới một dãy núi non trùng điệp không có bóng người.
Đây là "vùng đất tốt" mà hắn đã tỉ mị lựa chọn, vừa hay là khu vực có phòng tuyến yếu kém nhất nằm giữa Hắc Vân Thành và một tòa thành lớn khác. Ở đây không lo bị người khác phát hiện, cũng có thể quan sát động tĩnh ở chiến trường Ma Vực.
Giống như Triều Thiên Kiêu đã phán đoạn. Mười hai Ma Hoàng tập kết ở Lãnh Huyết Quan thì trong thời gian sắp tới chắc chắn sẽ có động tác lớn. Cho dù phá được kế phản gián của họ thì chỉ sợ họ cũng sẽ không thu tay lại.
Hắn không những không tách ra khỏi chiến trường mà còn muốn làm một vố lớn. Lấy được nhiều công huân để trở thành đệ tử chân truyền, lúc đó sẽ không phải chịu bất kỳ sự ràng buộc nào nữa.
Sau đó tự thành lập một đội quân. Thống soái quân đoàn, trở thành Quân đoàn trưởng; khi lùi lại có thể ung dùng quay lại Vạn Tượng Tông, chuẩn bị cho hành trình Quy Khư. Hợp nhất hai việc này rồi thì có lẽ còn có thể tranh vị trí Đại sư huynh với Lý Liệt Hỏa nữa.
Lý Thanh Sơn thầm khẩn cầu:
"Ta giết thêm vài Ma Hoàng, đoạt chức Đại sư huynh của tiểu tử Liệt Hỏa kia thì cũng coi như đã báo thù cho ngươi rồi. Ngươi trên trời có linh thì có thể yên tâm nhắm mắt, nhưng mà..."
Đã bị lôi kiếp đánh thành tro tàn, không thể chết thêm được nữa, đành lắc đầu nói:
"... Ở trên trời không linh thiêng."