Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2862. Ngưu Ma Đỉnh Giác

Dù có hơi cảm thán nhưng lại có hạn. Không phải do hắn rút điếu vô tình, sự thật là do hai bên không thân thiết gì, thậm chí còn có quan hệ thù địch nữa. Rơi vào hoàn cảnh này là do nàng quá cố chấp, cuối cùng phải hi sinh Âm Thần để trợ giúp cho nàng chút sức lực, dù thế nào cũng đã coi là hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi.

Có thể sống sót là tốt nhất, còn nếu không sống được thì trách gì ta chứ?

Trên cửu trùng thiên, Triều Thiên Kiêu đang tâm huyết dâng trào thì vẻ mặt đột nhiên khác thường.

Vương Văn Khanh hỏi:

"Sư muội sao thế?"

"Hình như có người đang nói xấu ta."

Triều Thiên Kiêu siết chặt tay, bực tức nói:

"Chắc chắn là đám ma tộc chết tiệt kia!"

Vương Văn Khanh cười nói:

"Khi thành Nhân Tien, bước một chân vào Tiên đạo rồi thì cảm ứng sẽ nhanh nhạy hơn nhiều. Nhưng nếu không phải là người quan trọng, hoặc là việc quan trọng thì sẽ không cảm ứng được. Nếu chỉ bị nói xấu vài câu mà trong lòng đã nghe thấy thì không phải sẽ phiền muốn chết hay sao."

"Sư huynh nói phải."

Triều Thiên Kiêu lẩm bẩm trong miệng:

"Người quan trọng... Việc quan trọng..."

Vương Văn Khanh đột nhiên nghiêm túc nói:

"Sư muội đừng thất thần, trước mặt chính là Vô Dục Thiên cung, đây mới là chuyện quan trọng nhất bây giờ."

"Ta biết rõ."

Một tiếng trâu kêu kinh thiên động địa vang lên, Lý Thanh Sơn hóa thành Ngưu Ma, đỉnh thiên lập địa, đấm mạnh một quyền vào tòa núi cao trước mặt.

Ầm!

Núi cao rung chuyển, vết nứt lan tràn như mạng nhện, tựa như người khổng lồ đang run rẩy trước thần lực của hắn.

Hắn không dùng Cửu Thiên Tức Nhưỡng, chỉ sử dụng khí lực của Ngưu Ma. Cho dù không đạt được hiệu quả một quyền đánh ta núi như ở Cửu Châu nhưng vẫn rất mạnh.

"Ngưu Ma Đỉnh Giác!"

Sau đó cúi đầu xuống, đưa sừng trâu lên trước, hai vó sau giẫm mạnh về phía sau.

Ầm!

Dưới ánh trăng, Tiểu An đứng bồng bềnh giữa trời mỉm cười nhìn xuống con trâu lớn dưới chân núi đang va đầu vào núi như đang lên cơn điên. Sau đó ngọn núi đột nhiên sụp xuống hơn nửa, đè hắn ở bên dưới.

"Ha ha, thật ngốc."

Lý Thanh Sơn bị đè dưới lớp đất đá nặng hàng vạn tấn, nếu đổi sang một cơ thể dễ vỡ khác thì hắn chắc chắn sẽ bị đè chết, yên bình trở lại lồng ngực của mẹ ngay.

Ngưu Ma biến là biến hóa đầu tiên hắn tu hành, cũng là căn cơ của Thần Ma Cửu Biến. Dù là lực phòng ngự, sức bền hay là lực phá hoại đều không thể xoi mói. Kết hợp với thần vật Cửu Thiên Tức Nhưỡng thì lại càng mạnh mẽ hơn.

Ngưu Ma biến quan trọng ở bước tích lũy, mà hắn đã lên tới tầng thứ năm từ rất nhiều năm trước, đã tích lũy được rất nhiều.

Còn cảm ngộ à?

Trên con đường tu hành, vô số cường địch liên tục ngăn cản bước chân, nếu không có tính tình bướng bỉnh sẵn có thì sao có thể bất khuất kiên cường đi tới hôm nay được.

Nếu nói Viên Ma biến rất hợp với tính cách của hắn, trong lúc tu hành không gặp bất cứ bình cảnh nào thì Ngưu Ma biến lại không hề phù hợp. Vì hắn vốn là một con trâu hoang, dù có gian nan hiểm trở thế nào, nếu không dùng nắm đấm được thì hắn sẽ dùng đầu va chạm, va ra một con đường đi.

Hắn không tin thiên ý, chỉ biết đạp chân lên đất, một bước đi một vết chân.

"Tiến thêm một bước về phía trước!"

Ngưu Ma biến, tầng thứ sáu, đột phá!

Sức mạnh vô tận vọt ra từ đại địa, tràn ngập khắp cơ thể.

Nhưng tâm trạng hiện tại của hắn rất bình tĩnh, bước từng bước trong lữ đồ dài dằng dặc.

Trong Tiểu thiên thế giới, đại địa ngày càng rộng lớn vững chắc, gánh chịu tất cả vinh quang, hoặc là cực khổ.

Con đường phía trước xa xôi, cửu thiên không xa. Chậm rãi đứng dậy, phủi sạch đất đá nặng hàng vạn tấn, ngửa đầu ngắm nhìn bầu trời.

"Ngưu ca, ở trên cửu thiên ngươi có khỏe không?"

Ở mảnh đất hoang vu này, long xà vô hình bơi qua núi non trùng điệp, đi xuyên qua nơi giáp ranh giữa Nhân Gian đạo và Ma Vực. Bóng dáng bảy màu thoáng vặn vẹo lộ ra chút ít, nhưng lại biến mất rất nhanh.

Ngay khi tiến vào Nhân Gian Đạo, cảm giác thất lạc không tên đó là mất đi cảm giác được che chở. Tuy rằng pháp tắc của Nhân Gian Đạo không áp chế ma tộc, nhưng hắn, hay là nàng chính là Thiên Mệnh Chi Tử của Ma Vực. Khi rời khỏi Ma Vực sẽ mất đi phần mệnh trời này nên cảm xúc tất nhiên bị phóng đại hơn so với ma tộc bình thường khác rất nhiều.

"Ngươi là ma tộc thì từ bên ngoài cho tới từng cọng tóc đều là ma tộc, không thể cọ rửa sạch sẽ được, ngươi nghĩ Vạn Tượng Tông sẽ làm gì ngươi? Giết tại chỗ? Rút gân lột da? Hoặc là lợi dụng ngươi, sau đó đánh ngươi rơi vào Luân Hồi? Nếu vậy thì chỉ sợ đó chính là kết quả nhân từ nhất rồi."

Tiền Dung Chỉ cười nhạo, còn Tự Long vẫn rất bình tĩnh nói:

"Ngươi không cản được ta."

Ảnh hưởng khi rời khỏi Ma Vực của nàng lớn hơn hắn rất nhiều, bởi vì thực chất nàng mới là Thiên Mệnh Chi Tử.

Quan trọng hơn là hắn đã ôm lòng muốn chết, sẽ không bị nàng uy hiếp.