Vì hắn sâu sắc nhận ra một việc, rằng nếu hắn vẫn tiếp tục trầm luân ở Ma Vực thì người bị thôn phệ chắc chắn là hắn. Trận quyết đấu lực ý chí này nàng gần như ở bên bất bại.

Giống như giam một người bình thường và một người điên vào một chỗ vậy, nếu người bình thường không thể giết chết được người điên thì kết quả cuối cùng, người bình thường chắc chắn sẽ thành người điên, chứ không phải người điên sẽ trở thành người bình thường.

Thực chất hắn cảm giác mình sắp phát điên rồi, ý chí ngập ngừng ở biên giới mất khống chế. Dù phía trước là núi đao biển lửa cũng phải xông vào một lần, bởi vì kết cục rơi vào Luân Hồi sẽ càng bi thảm hơn.

Nàng cưỡi khẽ, đáp:

"Tới lúc ngươi phát điên lên thì đừng có trách ta."

"Vậy thì cùng đồng quy vô tận thôi."

Từ xa truyền tới một tiếng nổ vang khiến hắn phải giật mình:

"Địa chấn? Núi lở? Không, tiếng va chạm mạnh này giống có Đại tu sĩ rất mạnh đang diễn võ đấu pháp hơn. Hình như nơi này là khu vực ngoài rìa phòng tuyến của Hắc Vân Thành, tại sao lại có người tu hành ở đây chứ?"

Hắn suy nghĩ một chút rồi nói:

"Nếu gặp được một đệ tử Vạn Tượng Tông thì tốt, tốt nhất là đệ tử chân truyền để có thể giải thích rõ ràng chuyện này, vẫn tốt hơn là mạo hiểm tới gần Hắc Vân Thành."

Sau đó quyết định bơi về phía nơi xảy ra chấn động. Kỳ lạ là lần này nàng không chê cười hắn, mà chỉ tĩnh lặng ngủ đông.

Bơi qua một thung lũng, Tự Long ngưng mắt nhìn qua thì thấy trên đỉnh núi cách đó không xa có một bóng người mặc đồ trắng đang đứng thẳng lưng.

Hắn chợt ngừng lại, trong đầu vang lên tiếng cười như mê như điên của nàng. Vận mệnh là vậy, rất buồn cười.

Yêu khí bốc lên cuồn cuộn từ bên dưới, rất quen thuộc. Hắn vội vàng bơi vòng qua một ngọn núi cao khác, một bóng người cao lớn như một ngọn núi đứng sừng sững giữa quần sơn, cái đầu trâu khổng lồ nghểnh lên ngắm nhìn bầu trời.

"Lý Thanh Sơn!"

Không sai! Là đại cừu nhân đã đánh hắn rơi vào Ma Vực, có hóa thành tro hắn cũng không quên được!

Kẻ thù gặp nhau tức đỏ mắt.

"Giết!"

Hắn chuẩn bị đánh lén nên làm lộ thân hình. Quang ảnh bảy màu vặn vẹo, một con Cự Long đủ màu sắc sặc sỡ ngao du bay lên ngọn núi.

Lý Thanh Sơn và Tiểu An cùng quay đầu sang nhìn.

"Đồ tiện nhân!"

Một tiếng mắng vang lên trong lòng hắn. Nhưng nơi này là Nhân Gian Đạo, sức quấy nhiễu của nàng có hạn nên chỉ đơn giản áp sát về phía Lý Thanh Sơn, lạnh lùng hỏi:

"Lý Thanh Sơn, ngươi còn nhớ ta không?"

Lý Thanh Sơn cũng giật mình, đột nhiên có một con rồng lớn đùng như vậy nhô ra, lại còn áp sát tới mức này mà hắn không phát hiện thì chắc chắn không phải người hiền lành gì. Lại còn bị hỏi thẳng mặt như thế nên hắn càng thấy kỳ lạ hơn:

"Ngươi là ai vậy?"

"Hình như là... Tự Long?"

Tiểu An nghiêng đầu. Khô Cốt Niệm Châu rơi xuống lòng bàn tay.

"Tự Long!"

Lý Thanh Sơn chợt tỉnh ngộ:

"Hóa ra là tên tiểu tử nhà ngươi!"

Cũng thấy sợ hãi, bọn họ cách xa hai thế giới, rồi từng người rời khỏi thế giới đi vào trong Nhân Gian Đạo. Thế gian to lớn vậy mà lại có thể gặp lại nhau ở hoang sơn dã lĩnh, thật là đen đủi, "Nhân Quả" của phật gia đúng là cũng có lý.

Nhưng Lý Thanh Sơn bây giờ không còn là Lý Thanh Sơn của ngày xưa nữa, lúc đó hắn mới đang ở đỉnh phong ba lượt thiên kiếp, còn giờ hắn đã vượt qua bốn lượt thiên kiếp, chuẩn bị vượt qua năm lần thiên kiếp rồi. Vả lại còn có Tiểu An ở bên cạnh, vì thế hắn không hề sợ hãi, ngược lại ý chí chiến đấu lại đang sục sôi lên.

"Ha, tiểu tử nhà ngươi nương nhờ Ma Vực, giờ lại muốn làm loạn đánh lén Hắc Vân Thành?"

Nỗi căm hận trong lòng Tự Long càng sâu dậm hơn, liếc mắt nhìn lướt qua ngọn núi sụp xuống và Tiểu An đứng trên đỉnh núi, vô cùng uy nghiêm đáng sợ hỏi:

"Tại sao ngươi lại ở đây?"

Lý Thanh Sơn chớp đôi mắt trâu, trên mặt lộ ý cười, rồi bật cười thật lớn, tiếng cười vang vọng trong quần sơn tựa như vừa nghe thấy một câu chuyện cười tuyệt diệu.

Vẻ mặt Tự Long vô cùng dữ tợn, tiếng gầm gừ vang lên nơi cuống họng. Dựa vào tính cách ngày xưa của hắn thì chỉ sợ đã nhào tới xé xác Lý Thanh Sơn thành từng mảnh. Nhưng sau khi trải qua thăng trầm, hắn đã học được cách nhẫn nhịn, vả lại trong lòng hắn vẫn còn chút kiêng kỵ mà hắn không muốn thừa nhận.

"Bây giờ cái ta thiếu nhất là tin tức ở Nhân Gian Đạo, không bằng cứ nói vài lời trước rồi hẵng báo thù rửa hận! Coi như cầm chắc nhiều."

Lý Thanh Sơn cười to, nhưng trong lòng lại đang suy nghĩ đối sách.

Trong một khoảnh khắc đã quyết định chắc chắn phải khiến Tự Long lưu lại đây, nếu không tên này sẽ chạy tới Vạn Tượng Tông tố cáo hắn, lúc đó câu chuyện càng nực cười hơn.

Hắn không chỉ suýt nữa hại chết một vị đệ tử chân truyền của Vạn Tượng Tông, mà chỉ sợ oan ức hại chết Đại sư huynh tiền nhiệm Lâm Huyền cũng đổ lên đầu hắn. Nếu Triều Thiên Kiêu thực sự chết ở Lãnh Huyết Quan thì hắn còn có liên quan tới cả cái chết của Đại sư tỷ nữa.