Lại còn bị Đại sư huynh đương nhiệm Lý Liệt Hỏa oán hận thì đệ tử nhập thất như hắn khỏi cần lăn lộn gì nữa, khỏi cần bàn tới kế hoạch, vội vàng thu dọn đồ đạc chạy trốn luôn! Ngay cả La Hầu Tiểu Minh và Cố Nhạn Ảnh đang ở trong Huyền Minh động phủ cũng bị liên lụy.

Càng nghĩ càng thấy vướng víu tay chân:

"Tuy ta vẫn còn sức đánh một trận, nhưng nếu muốn giết hắn thì lại không thể, dù sao hắn cũng là Nhân Hoàng, à không, Ma Hoàng. Lại còn là Long tộc có thể phách mạnh mẽ, còn đang đứng gần khu vực Ma Tộc nữa chứ. Cũng may kẻ này tràn ngập ma khí, bình thường không thể tiến vào Hắc Vân Thành được. Thôi, cứ lại thử một lần, ta phải trào phúng hắn một trận trước đã."

Lý Thanh Sơn ngừng cười, vỗ ngực nói:

"Ta chính là đệ tử nhập thất của Vạn Tượng Tông, tất nhiên là có trách nhiệm bảo vệ lãnh thổ, xuất hiện ở đây thì có gì kỳ lạ chứ."

Hô hấp Tự Long chợt ngừng, trợn to hai mắt khó tin nói:

"Ngươi là... Đệ tử nhập thất... Của Vạn Tượng Tông?"

Lửa giận vô hình chợt dâng lên, tiếng cười trào phúng của Tiền Dung Chỉ lại vang lên trong đầu, vô cùng khinh bỉ:

"Ôi chao, đúng là thú vị, đường đường là đệ tử chân truyền lại biến thành ma tộc, yêu ma cũng có thể trở thành đệ tử nhập thất."

"Sao, ngươi không tin à?"

Lý Thanh Sơn lắc cái đầu trâu khổng lồ, lấy huy chương của Vạn Tượng Tông ra khoe một lúc:

"Nhìn xem đây là cái gì, ha ha!"

Lại không nhịn được nhoẻn miệng cười, vận mệnh đúng là vô cùng kỳ lạ.

"Ài, nếu ngươi không phản bội tông môn rơi vào Ma Vực thì ta còn phải gọi ngươi là sư huynh đấy! Nhưng bây giờ ngươi nghe kỹ đây, ta sẽ không bao giờ tha cho bất kỳ ma tộc chết tiệt nào tới gần Hắc Vân Thành đâu. Nếu ngươi biết điều thì quay đầu chạy về Ma Vực, đừng để ta thấy ngươi lần nữa. Còn nếu chán sống ấy à, hà hà!"

Nặn nặn nắm đấm:

"Ta sẽ đánh ngươi!"

Trong đầu Tự Long tựa như có một sợi dây đứt đoạn, Ma huyết trong người sôi trào, trong tiếng long ngâm đầy cuồng bạo vội vã nhào tới!

Lý Thanh Sơn bật cười đắc ý:

"Chiêu này của ta trăm lần dùng hiệu quả cả trăm, ngươi liều mạng với ta chẳng khác nào đang tìm chết cả."

Rồi kêu ừm bò một tiếng, một quyền lao tới. Khi đang ở trạng thái Ngưu Ma Biến thì không cần ra sức thôi thúc, mà trên nắm tay sẽ tự có sức mạnh. Hồi đầu Ngao Huyền cũng suýt nữa bị hắn đập chết tươi.

Tất nhiên một quyền này đã rơi vào khoảng không, trên cổ truyền tới cơn đau nhức.

Khi nắm đấm thép xông tới, một tia tàn nhẫn chợt lóe lên trong mắt Tự Long, thân rồng khổng lồ thu nhỏ lại gấp vô số lần tựa như một sợi dây đeo nhỏ quấn quanh cánh tay của Lý Thanh Sơn, cắn mạnh một cái lên cổ hắn.

Tự Long bây giờ không còn là Tự Long như trước nữa, không còn để ý tới khi thế của một vị Đế Hoàng, hắn đã biến thành một Độc Long từ lâu. Thứ mạnh mẽ nhất không phải phép thuật hô mưa gọi gió, mà là kịch độc bên trong Long Nha. Ngay cả Ma Hoàng bị hắn cắn một cái cũng phải bị thương nặng.

"Ngươi trở nên âm hiểm rồi đấy."

Lý Thanh Sơn đè tay lên cổ, nhíu mày nếm trải nỗi khổ Địa Ngục đã lâu không gặp.

Tự Long lớn tiếng rít gào:

"Ngươi còn nhớ lúc đó ngươi tính kế âm hiểm với ta thế nào không?"

Độc của hắn không những sâu tận xương tủy, hủy hoại thân thể mà còn ẩn chứa oán khí, có thể ăn mòn thần hồn.

Khi sử dụng được chiêu này, hắn không nhào lên tiếp mà lại tránh ra thật xa, ngồi chờ Lý Thanh Sơn trúng độc nặng, khát vọng muốn nghe thấy tiếng kêu rên thống khổ của Lý Thanh Sơn.

Khóe mắt nhìn thoáng qua, trên vách núi, chẳng biết bóng người của Tiểu An đã biến mất tăm từ lúc nào, cũng không nhận ra được một chút khí tức.

Lý Thanh Sơn nở nụ cười, nói:

"Cũng may ta vừa đột phá, nếu không lại giống như ngươi đã nói."

Độc tố có màu sắc yêu diễm vẫn đang lan tràn trên cổ, nhưng Ngưu Ma biến bên trong lại đang triển khai toàn bộ Ngưu Ma thần thông. Trong đó có cả Ngưu Ma Luyện Bì. Tuy Long Nha của Tự Long lợi hại, nhưng lại không thể cắn rách được tầng da trâu cứng rắn dầy bịch này.

Nhưng tật ở thấu lí, không trị ở tận sâu. Vì thế hắn đã vung trảo kéo toàn bộ da trâu đã hoại tử xuống, vết thương lập tức nối liền lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Trên mặt vẫn giữ nét cười ngây ngô, đôi mắt trâu to tròn ôn hòa nhìn Tự Long:

"Tiếp đi."

Tự Long thét lên tiếng rồng gầm rồi phun ra chướng khí bảy màu, hóa thành mây độc cuồn cuộn lan tràn khắp thung lũng. Nhấn chìm cả thân thể cao lớn của Lý Thanh Sơn. Còn hắn thả mình vào dòng mây độc, ẩn đi thân hình và khí tức.

Long giả có thể thăng có thể ẩn, to lớn thì có thể hưng vân thổ vụ, nhỏ thì ẩn giới tàng hình.

Đây là thủ đoạn có sẵn của hắn, dù không có Tiền Dung Chỉ phối hợp cùng thì hắn cũng có thể triển khai ra được.

"Lúc trước ở Cửu Châu, ta chỉ như rồng mắc cạn nên mới thua ngươi, bây giờ ta muốn xem ngươi..."

Một luồng sức mạnh vô hình đột nhiên bành trướng, chướng khí khói độc xông ra làm lộ ra Tự Long đang ẩn mình bên trong, cơ thể trở nên chậm chạm.