Dưới bầu tinh không, một con cự Ngưu và một con cự Long đang đấu sức cách không.
Lý Thanh Sơn trừng lớn hai con mắt trâu, lỗ mũi to bè thở hồng hộc phun ra bạch khí, giọng nói trầm trầm:
"Tới chiến đi đồ khốn!"
Thân thể của Tự Long to ra tới mức tận cùng, giương nanh múa vuốt phun ra từng luồng chướng khí cuồn cuộn, mây độc ngưng kết quanh người liều mạng bay lên ba tầng trời nhưng vẫn bị kéo xuống từng chút một.
Lý Thanh Sơn kinh ngạc ồ lên một tiếng, gót sắt của hắn cũng bị kéo lại từng chút một. Chợt nhớ lại một quy luật vô cùng huyền diệu của kiếp trước:
"Là lực tác dụng lẫn nhau."
Sau khi Tự Long hóa thành Long tộc, thể phách vốn đã vô cùng mạnh mẽ rồi. Nhưng khi sống lại từ Ma Vực thì thể phách lại càng tăng mạnh hơn. Tuy Đại Địa Trường Lực của Lý Thanh Sơn rất mạnh, thế nhưng nó lại không phải lực tự thân của chính hắn.
Nếu phát triển theo tình huống này, bọn họ sẽ không tiếp xúc thân mật giữa không trung. Lý Thanh Sơn có thể đọ sức với Tự Long thì Địa Địa Thần Lực đã vô thức tạo ra tác dụng rất lớn. Một khi hai vó câu của hắn cách khỏi mặt đất thì hắn sẽ yếu đi rất nhiều, chắc chắn sẽ không lôi được Tự Long quay lại.
Nhưng hắn không chiến đấu một mình.
Tiếng chuông vang lên, tựa như sợi tơ nhện lạnh lẽo đột ngột xuyên qua bầu trời đêm.
Tự Long giật mình, quanh người Tiểu An đột nhiên tỏa vân chướng bảy màu xuất hiện ngay trên đầu rồng, Thí Phật Kiếm không mang theo chút khí thế khói lửa nào đột ngột chém xuống.
Nguy cơ tử vong tràn ngập trong đầu, Tiền Dung Chỉ lẩm bẩm:
"Chết đi!"
"Không bao giờ!"
Tự Long không hề do dự quay ngược người nhằm về phía Lý Thanh Sơn. Dưới sự ảnh hưởng của từ trường, chỉ chớp mắt đã nhào tới trước mặt Lý Thanh Sơn. Hắn đột nhiên hóa thành hình người, ánh kiếm biến ảo vặn vẹo xuất hiện trước đôi mắt trâu của Lý Thanh Sơn.
Lý Thanh Sơn tựa như đã ngờ tới từ trước, đầu trâu xoay chuyển, sừng trâu uốn lượn như một thanh đao nhọn đâm về phía Tự Long. Nhìn thì có vẻ vụng về nhưng lại đang im lặng tìm kiếm cảm giác huyền diệu, ngưng tụ toàn bộ sức mạnh vào sừng trâu.
Ngưu Ma Đỉnh Giác! Chiêu này của Lý Thanh Sơn gọi là:
"Ta đâm vào phổi của ngươi!"
Con ngươi của Tự Long co rút. Sau khi Lý Thanh Sơn hóa thành Ngưu Ma thì phản ứng rất chậm chạp, không ngờ vào lúc mấu chốt lại có thể phản kích được tới vậy.
Lông tơ trên người dựng đứng, nguy cơ tử vong dâng lên. Tiểu An im lặng không một tiếng động nhưng lại đang áp sát. Nếu nàng liều mạng thì chỉ sợ khó mà thoát được chiêu kiếm này.
Người kiếm hợp lại làm một, ánh kiếm chuyển ngoặt lướt qua sừng trâu làm bắn ra một chuỗi tia lửa, sau đó bay vụt bỏ chạy ra xa.
Lý Thanh Sơn thầm nói đáng tiếc, nếu hai chân hắn mà tách khỏi mặt đất không thể làm gì được thì lần này có thể đâm chết được Tự Long rồi.
Rồi vung tay lên chụp kiếm quang, định thôi thúc từ trường đại địa nhưng ánh kiếm chuyển ngoặt không theo quy tắc, khó mà khóa chặt được ngay. Tuy có thể mở rộng phạm vi lực lượng từ trường để khóa chặt lại, nhưng chắc chắn sức mạnh sẽ không đủ. Vả lại lúc này kiếm đang bay ngang, không dễ kéo xuống như kéo từ bên trên được, sức mạnh yếu đi không ít. Chỉ e trong một hơi thở cũng đủ để Tự Long bay đi xa.
Ngẫm nghĩ lại rồi thả tay xuống. Dù sao cũng là Ma Hoàng, có thể đánh một trận vẫn rất khó giết!
Tiểu An bồng bềnh rồi hạ xuống đỉnh đầu hắn, Lý Thanh Sơn sờ lên sừng trâu, nói:
"Ha, cũng may cái này của ta rất cứng!"
Tiểu An bĩu môi nói:
"Dâm đãng."
"Này, ý là ta Ngưu ca! Tiểu hài tử nhà ngươi thì biết cái gì!"
Lý Thanh Sơn từ từ đi về hướng kiếm quang bỏ chạy.
Ầm... Ầm... Ầm...
Từng bước chân nặng nề cất bước đi lên một ngọn núi, trước mặt không phải Hắc Vân Thành mà là Ma Vực.
Tiểu An nói:
"Cẩn thận, ta sẽ không ra tay trước."
"Nếu không cam lòng thì sẽ phải trả một cái giá rất lớn!"
Lý Thanh Sơn cười đắc ý, nếu Tự Long chạy về hướng Hắc Vân Thành thì hắn không còn cách nào khác. Nhưng nếu hắn chạy vào Ma Vực thì chẳng khác nào đang khiêu chiến cả.
Sau mấy phen giao thủ, Lý Thanh Sơn nhìn thì như đang chiếm cơ trên nhưng thực chất lại không làm gì được Tự Long. Ngược lại, nếu hắn không chống lại được thế tấn công thể Tự Long thì cũng chưa chắc đã tránh được sự truy sát của Tự Long.
Tất nhiên Tự Long sẽ không từ bỏ ý đồ, muốn làm lại một lần. Nếu thắng thì có thể tự tay báo thù rửa hật, quét sạch những kẻ cản trở hắn quay về Vạn Tượng Tông. Còn nếu thất bại thì có thể thoát thân bất cứ lúc nào, hắn chẳng khác nào kẻ bất bại cả.
Nhưng mọi chuyện sao có thể đơn giản như hắn tưởng tượng cho được!
Tiểu An nhẹ nhàng biến mất không chút tăm hơi.
Cơ thể Lý Thanh Sơn nhỏ dần, hắn hơi cong lưng, bước chân ngày càng nhẹ nhàng nhưng lệ khí lại đang nồng đậm hơn. Đôi mắt đỏ rực như lửa, tựa như coi tất cả sinh linh thành con mồi của mình, ma lực nồng đậm làm người ta kinh tâm động phách.