Cạnh miệng xuất hiện chòm râu màu trắng trông như đang cười gặn, miệng có hàm răng cửa to lại biến thành răng nanh sắc nhọn, hoa văn màu đen lan ra, trên trán xuất hiện một chữ Vương.
Thoáng chốc đã từ Ngưu Ma hóa thành Hổ Ma, khỏe mạnh to lớn, mắt nhìn đăm đăm, tay vung lên rút ra một thanh đại đao.
"Gầm gừ!"
Hắn ngửa mặt lên trời thét dài làm chấn động quần sơn. Phong Thần chi dực sau lưng ngưng tụ không tan, đột nhiên giương rộng hết mức bay lên trời, gào thét bay đi. Tiếng rầm vang lên phá tan màng chướng khí màu trắng, mang theo sát ý ngút trời vồ về phía Tự Long.
Nếu nói về phi hành lâu thì tất nhiên Phượng Hoàng sẽ thong thả phiêu dật hơn, nhưng bàn về bùng nổ trong nháy mắt thì Hổ Ma lại chiếm ưu thế tuyệt đối.
Thời khắc sống còn chỉ cách nhau một đường. Ai liều chết thì người đó mạnh hơn. Bốn chữ "như hổ thêm cánh" không phải câu nói suông.
Tự Long dừng chân tại nơi giáp ranh giữa Nhân Gian và Ma Vực, đây là nơi có pháp tắc thiên địa nghiêm mật nhất. Ngay chính hắn cũng cảm nhận được sức mạnh bị áp chế rất nặng.
Loại áp chế này không chỉ nhằm vào thể phách hay pháp lực, thậm chí ngay cả độc tố quanh người cũng yếu đi. Tất cả sức mạnh đều sẽ bị suy yếu từ căn cơ, ngược lại phàm nhân là người chịu ảnh hướng nhỏ nhất.
Nói một cách đơn giản, với vết thương nhỏ không biết tên thì ở nơi này chính là vết thương trí mạng. Vì vậy mà đại quân của hai bên nếu khai chết ở khu vực giáp ranh thì tu hành giả cũng phải vô cùng cẩn thận. Đa số Nhân Hoàng và Ma Hoàng đều chết đi ở khu vực này.
Nhưng so với Nhân Gian Đạo, thì ở đây hắn lại có ưu thế rất lớn, bởi vì hắn là Thiên Mệnh Chi Tử của Ma Vực. Đồng thời bây giờ con tiện nhân kia rất khó quấy rối, nếu Lý Thanh Sơn mà bị pháp tắc Ma Vực bài xích thì càng tốt hơn.
Đột nhiên, bên trên xuất hiện một đôi mắt hổ khiến hắn run lên.
Hổ Yểm Ma Đồng... Một trong những thần thông của Hổ Ma Thần.
Theo truyền thuyết, con mắt của Hổ có sức mạnh thôi miên, có thể khiến con mồi của nó không thể động đậy được. Chắc chắn Hổ Ma cũng có sức mạnh này, có thể biến đám quỷ trở thành trành quỷ, trở thành nô bộc.
Là biến thân của Hổ Ma, mỗi một ánh mắt của Lý Thanh Sơn đều mang uy lực tương tự. Trong cuộc chiến, nếu gặp phải đối thủ có ý chí yếu ớt thì có thể sẽ không đánh ra được ba phần khí lực. Ngay cả người có ý chí kiên cường cũng bị ảnh hưởng, khí thế yếu đi vài phần. Bị sát khí ngút trời kia áp chế mạnh mẽ rồi thì rất dễ chôn thây trong miệng hổ.
Lý Thanh Sơn từ trên trời giáng xuống, nhảy vào khu giao giới. Phong Thần chi dực thu nhỏ lại đi rất nhiều, độ bay chậm lại, hai con mắt như hồ không còn quá đáng sợ như trước nữa.
Tự Long hơi thả lòng, cười gằn, tay nắm chặt chuôi kiếm.
"Hổ Ma Cuồng Nộ!"
Lý Thanh Sơn toét miệng cười gằn, hai chân đột nhiên giẫm mạnh trên đất. Phong Thần chi dực sau lưng giãn ra, cuồng phong gào thét, sau đó giương rộng đầy khó tin, bộc phá ràng buộc từ pháp tắc thiên địa để nhào tới trước mặt Tự Long.
Ánh sáng trong mắt rất khiếp người, hắn quát to một tiếng:
"Hổ!"
Thiên địa chấn động, sát khí bùng nổ, một đao chém mạnh xuống!
Trước mắt Tự Long tối sầm, tay cầm kiếm hơi run lên tựa như rơi vào tuyệt địa!
…
Không nói nhảm, cũng không thăm dò. Lý Thanh Sơn vừa ra tay đã tuyệt sát!
Nhanh như hổ đói vồ mối, trừng mắt gào một tiếng rồi nhào lên vồ, dung hợp bốn loại thần thông làm một.
Trong lúc nguy cấp, vẻ mặt của Tự Long thay đổi, ánh mắt như rồng, tay cầm kiếm chợt ổn định lại, vung lên tạo ra một loạt tàn ảnh.
Cheng! Đao kiếm va chạm.
Tự Long vững vàng đỡ lấy một đao, cơ thể hơi nghiêng ra đằng sau. Đất đai dưới chân nứt toác, bắt đầu lan tràn sụp đổ ra bốn phía.
Thế gió sắc nhọn đan xen tạo ra chuỗi đốm lửa, chiếu sang hai khuôn mặt dữ tợn. Sát ý, phẫn nộ, hận ý điên cuồng giao phong. Đôi mắt hổ nhìn chằm chặp vào long nhãn, lưỡi đao đè mạnh xuống, một cột máu tươi tuôn ra từ long đầu. Đao phong mãnh liệt từ bốn phương tám hướng vọt tới chém lên người hắn làm vang lên liên tiếp những tiếng kim loại va chạm, long lân trên người hắn như giáp sắt, chặt chẽ chặn lại lưỡi đao.
Ngay khi thế đao tăng mạnh, hắn như một chiếc lò xo bị đè nén cùng cực, đẩy mạnh cuồng đao. Mũi kiếm xoẹt qua trước mắt Lý Thanh Sơn, một kẻ hở được mở ra.
Ầm! Lý Thanh Sơn bay lộn ra ngoài, một chưởng bảy màu hằn sâu trong lồng ngực hắn, sau đó là từng trận đau đớn dâng lên.
Tóc tai Tự Long rối bù, chống kiếm thở dốc một lúc, máu tươi chảy từ trán xuống khóe miệng. Lòng vừa nghĩ tới vừa rồi đã thấy sợ, hồi nãy nếu hắn lùi về phía sau nửa bước thì xong đời.
"Được lắm!"
Lý Thanh Sơn đè chặt lên lồng ngực máu me, giật mạnh một cái, máu nóng hôi hổi rơi xuống vùng đất lạnh giá. Chiến ý sôi trào lên như ánh lửa hừng hực, bước nhanh chân về phía Tự Long.