Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2868. Tiếng Gió Như Xé Rách

"Ngươi đã thua."

Giọng của Tự Long trầm thấp, khóe miệng nhếch lên tạo thành nụ cười tàn khốc.

Lý Thanh Sơn toét miệng bật cười, nhưng không phát ra âm thanh. Trong bầu không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng gió và tiếng đao.

Tự Long cười gằn nhấc kiếm lên đón chiêu.

Quần tinh trên cao lạnh lùng nhìn xuống, hai người họ như hai quân sĩ bình thường đang từ từ áp sát đối phương.

Mười bước!

Gió lớn rít gào, sát khí được khấy động, loáng thoáng nghe thấy tiếng hổ gầm và tiếng long ngâm.

Lý Thanh Sơn không ra tay, Tự Long cũng không ra tay.

Năm bước!

Cuồng phong rít gào, sát khí hừng hực, tiếng hổ gầm và tiếng long ngâm khẽ vang như tiếng trống trận.

Lý Thanh Sơn không ra tay, Tự Long cũng không ra tay.

Ba bước!

Tiếng gió như xé rách. Sát khí vỡ vụn, tiếng hồ gầm long ngâm vang lên trùng điệp, xông thẳng lên thiên không!

Hào quang và khí thế nổ tung bao phủ bốn phương tám hương, tất cả đều bị nhấm chìm trong ánh đao và kiếm khí.

Vung đao!

Người như hổ, đao như gió tùy ý vung vẩy. Sảng khoái tràn trề như ấm rượu mạnh, không quan tâm tới sống chết!

Tiểu An đang ẩn nấp thì lại đang lo lắng. Kiếm pháp của Tự Long siêu việt, mũi kiếm rẽ hướng khó lường, biến hóa như long xà. Lúc chống đối với đao cương của đối thủ lại chuyển ngoặt khắp nơi, dùng góc độ khó tin tạo ra từng vết thương trên người Lý Thanh Sơn. Trên người hắn lại có long lân và trọng giáp, vừa công vừa thủ.

Còn Lý Thanh Sơn chỉ công không thủ nên mới chiếm được cơ trên, thế nhưng lại bị thương nặng dần, gần như là đánh tới đẫm máu.

Tiểu An siết chặt Thí Phật Kiếm:

"Nếu còn tiếp tục như vậy thì hắn sẽ..."

Lúc sử dụng Hổ Ma biến sẽ không dùng được những thần thông khác, bao gồm cả Phượng Hoàng Niết Bàn, một khi chết trận thì sẽ chết thật.

Ầm! Bụi mù dâng lên ngất trời, bóng người đột ngột tản sang một bên, một người ngã xuống đất.

Tự Long đứng hiên ngang, trên người xuất hiện vài vết đao chém nát cả long lân. Hắn quay đầu lại nhìn, rồi tàn nhẫn bật cười.

Lý Thanh Sơn dựa đao nửa quỳ xuống, người ướt đẫm máu, rỉ ra chảy xuống mặt đất. Nếu thông minh thì lúc này nên thu hồi Hổ Ma biến, tốt xấu gì cũng giữ lại được cái mạng. Nhưng hắn lại không làm như vậy. Sau khi nhổ ra búng máu tươi trong miệng, hắn nở nụ cười nói:

"Sảng khoái!"

Nếu chỉ vì Phượng Hoàng Niết Bàn mà bóp chết ý chí dũng cảm, dám quyết chiến thì thà không dùng còn hơn. Vì sợ chết mà lùi bước thì chẳng thà không liều mình từ đầu.

Lúc này, gió chợt ngừng.

Tự Long điều hòa khí tức, xoay người nhìn đăm chiêu vào bóng lưng của hắn. Rõ ràng đang rấy suy yếu nhưng lại khiến Tự Long vô cùng kiêng dè. Không do dự nữa, Tự Long lắc mình tới gần, giơ kiếm lên chém xuống!

Tiểu An cắn môi, hai mắt nhắm chặt:

"Lên!"

Gió nổi lên!

Lý Thanh Sơn nắm chặt mũi kiếm mà không quay đầu lại, máu tươi chảy xuôi theo mũi kiếm.

Vẻ mặt của Tự Long thay đổi, khí tức của Lý Thanh Sơn đã suy nhược tới cùng cực rồi, vì thế lại hét lên:

"Chuyện này sao có thể được!"

Gió lại nổi to lên! Chợt trở thành cơn bão táp, cắn tung cột khói xông lên thiên không, cát bay đá chuyển, mờ mịt đất trời.

Phong Thần chi dực nhẹ nhàng giương rộng, mỗi lần vỗ cánh là mỗi lần cơn bão trở nên mạnh hơn.

Lý Thanh Sơn chính là tâm của cơn bão!

Vẻ mặt của Tự Long càng ngày càng nghiêm túc, dùng hết toàn lực thôi thúc mũi kiếm:

"Đi chết đi!"

Ánh kiếm xẹt qua nhưng thất bại. Bóng dáng của Lý Thanh Sơn đã biến mất tăm, chỉ còn lại thanh Mạt Lộ Cuồng Hoa Đao cắm nghiêng xuống mặt đất.

"Hừ, chạy trốn à?"

Cảm giác bất an ngày càng nồng đậm trong lòng Tự Long.

Lưỡi đao rung lên, vụt ra khỏi mặt đất rồi đâm thẳng lên phía chân trời, rơi vào một bàn tay to lớn.

Tự Long đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn xuyên qua bão cát. Lý Thanh Sơn đang đứng lơ lửng trên đỉnh đầu hắn, đôi mắt đỏ chót quan sát hắn, Phong Thần chi dực sau lưng giao hòa với cơn bão táp.

Tiểu An đứng gần Lý Thanh Sơn vuốt cằm, thầm cảm ơn sự tin tưởng và cố gắng chỗ đỡ của nàng khi thấy hắn gặp nạn không giơ tay ra giúp đỡ ngay. Việc này vô cùng khó khăn với nàng.

Chỉ lẳng lặng lắng nghe tiếng gió:

"Đây chính là... Hổ Ma biến tầng sáu."

Hồn của Cuồng Hoa Đao im lặng đã lâu đột nhiên nói:

"Tiểu tử, đao pháp của ngươi vẫn rất non nớt! Không ngờ lại hại ta bại dưới một thanh kiếm nát."

"Nghe ta cuồng nộ đây."

Lý Thanh Sơn toét miệng cười, vung Mạt Lộ Cuồng Hoa Đao lên, bão táp cuốn theo thế đao.

Lúc này, hắn tựa như hóa thành Phong Thần, ôm theo oai phong của thiên địa giáng từ trên trời xuống.

Vẻ mặt Tự Long rất nghiêm túc, chậm rãi vung Tiên Khí Kiếm, từng đạo kiếm quang ác liệt ngưng tụ không tán, ẩn giấu sát cơ, ba ngàn thức của Thiên Địa Tàng Kiếm Quyết kết thành một tòa kiếm trận để chống lại thiên địa Phong Thần.

"Thiên Địa Tàng Kiếm, Tam Thiên Trận Hàng!"

"Bách Hoa!"

Mạt Lộ Cuồng Hoa Đao vung lên bão táp, ánh đao sáng rực như trăm hoa đua nở, lấy chuôi làm cành, lấy đao làm đài, lấy gió làm cánh, rực rỡ nở rộ!