Tự Long nhanh chóng hiểu rõ ý của mấy lời này, lạnh lùng nói:
"Chỉ có thất phu mới nói như vậy!"
Lý Thanh Sơn mỉm cười:
"Thất phu tức giận, máu văng tám bước. Ngươi làm hoàng đế Đại Hạ cao cao tại thượng, chỉ sợ đã quên mất cái gì gọi là liều mạng từ lâu rồi."
"Sao ta phải liều mạng, ta không cần liều mạng!"
Tự Long nhắm mắt, nhớ lại năm đó dẫn theo một ưng một lang quét ngang thiên hạ, cuối cùng là thống nhất Cửu Châu.
Dựa vào công pháp tới từ Nhân Giao Đạo, cùng một thân tu vi mạnh mẽ và kiến thức mưu lược, hắn mãi mãi đứng ở thế bất bại. Không cần phải liều mạng với bất cứ ai, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay hắn.
"Vậy mới nói sự phẫn nộ và oán hận của ngươi đều là giả. Với ngươi, chuyện quan trọng nhất mãi mãi chính là bảo toàn chính mình."
Thiên tử giận dữ máu chảy ngàn dặm, nhưng tất cả là máu của người khác.
Tự Long đứng ở thế bất bại thì sao Lý Thanh Sơn lại không phải. Nhưng hắn đã tự tay chặt đứt đường lui của mình, lựa chọn con đường chìm nổi khác, quyết đấu sinh tử.
Trận chiến này Tự Long thua không phải do sức mạnh, không phải do mưu lược. Mà là do quyết tâm.
Tất nhiên Tự Long làm vậy mới là bình thường, vì đối với tu hành giả bình thường, điều quan trọng nhất là bảo toàn chính mình. Chứ đừng nói tới hắn đã đi tới Nhân Hoàng, đỉnh cao của phàm nhân, đã nắm giữ tuổi thọ dài đằng đẵng, hưởng thụ tất cả phồn hoa ở nhân gian.
Thân thể ngàn vàng, cần cẩn thận chút, chứ đừng nói là cầm đao liều mạng với kẻ vô danh.
"Hóa ra... Nếu vậy... Đây chính.. Kết cục của Tự Long ta... Ha ha... Ha ha... Khụ khụ..."
Tự Long cười thê thảm, cơ thể rung lên kịch liệt, hình như hắn đã thấy thoải mái hơn, cũng dường như đang không cam tâm.
Tiểu An tựa người vào kiếm, nếu hắn muốn tự bạo Ma Tâm thì sẽ giết hắn trong một chiêu.
Nhưng hắn không làm vậy, chỉ cười không ngậm được miệng như phát điên, xen lẫn bên trong là tiếng cười bén nhọn của nữ nhân. Ở nơi giao giới giữa Nhân Gian Đạo và Ma Vực, cuối cùng hắn hoàn toàn trầm luân vào Ma Vực, rơi vào điên cuồng.
Tiểu An không ra tay ngay, mà nghiêng đầu nói:
"Là ngươi?"
Nụ cười dần dần biến mất, biến thành giọng của một nữ nhân. Tinh thạch trên trán Tự Long chìm vào đầu, biến thành khuôn mặt của nữ tử, giống mặt của Tiền Dung Chỉ bảy tám phần. Nhưng lại có thêm hai ba phần lạnh lùng.
Cơ thể rung lên, vặn vẹo, rồi biến thành cơ thể của nữ tử. Ma khí cuồn cuộn trào lên, da thịt be bét máu thịt được chữa trị, trắng bệch như một tờ giấy, xinh như một con rắn tinh. Nàng là Thiên Mệnh chi tử của Ma Vực nên dường như càng được ưu ái hơn.
"Ừm, là ta."
Lý Thanh Sơn cau mày:
"Ngươi đã cắn nuốt Tự Long!"
Có thể tưởng tượng ra được nàng ta ký sinh trong cơ thể Tự Long, tựa như một khối u ác tính không ngừng bệnh biến lan ra, cuối cùng nuốt chửng ý chí tan vỡ của Tự Long.
Tiền Dung Chỉ mỉm cười, nói:
"Tự Long đã mất từ lâu, chỉ còn sót lại một luồng chấp niệm mà thôi, là do hắn không chịu chấp nhận. Hay là nói, ta chính là Tự Long."
Đây không phải đoạt xác, là Thiên Mệnh chi tử được Thiên Ý coi trọng, thần hồn của họ đã dung hợp lại dưới ý chí tà ác hỗn loạn của Ma Vực từ lâu, ký ức tương thông, tư duy liên kết lại thành một, hai nhân cách phân liệt tranh chấp lẫn nhau.
Nếu Tự Long thắng thì hắn có thể tiêu diệt nhân cách tên là Tiền Dung Chỉ, là bộ như mình đoạt xác thành công, thậm chí có thể coi như chưa xảy ra chuyện gì. Nhưng hắn lại không thắng, tuy pháp tắc thiên địa vô hình vô ảnh, nhưng lại hiện diện ở khắp nơi. Nhân cách gọi là Tiền Dung Chỉ đã trở thành phát ngôn viên của ý chí Ma Vực, không cho phép hắn có bất kỳ suy nghĩ phản bội nào.
Tự Long biết rõ điều này nên mới liều lĩnh thoát khỏi Ma Vực, nhưng lại vừa hay đụng phải Lý Thanh Sơn. Vừa là kiếp số khó thoát, vừa chỉ sợ là do Thiên Ý sâu xa quấy phá.
Lý Thanh Sơn rút Mạt Lộ Cuồng Hoa Đao, cười lạnh nói:
"Nếu vậy thì tốt nhất ta vẫn nên giết ngươi."
Với Tiền Dung Chỉ thì hắn còn ghét nàng hơn cả Tự Long, thậm chí còn có suy nghĩ muốn bóp chết nàng. Nếu trận chiến vừa rồi lấy nàng làm chủ đạo thì có khả năng phải đồng quy vô tận, hắn sẽ phải nghĩ cách rút lui chứ không phải liều mạng như kẻ điên.
Có câu nói là, mềm sợ cứng, cứng sợ ngang, ngang sợ liều mạng, liều mạng sợ không biết xấu hổ. Nữ nhân này vừa không muốn sống vừa không biết xấu hổ, rất khó chơi.
Tiền Dung Chỉ lại nói:
"Hắc Nhật Ma Tâm đang ở trong tay ngươi sao?"
…
Vẻ mặt của nàng kỳ lạ, không quan tâm tới sự uy hiếp của Lý Thanh Sơn.
"Ngươi không sợ ta dùng đao chém ngươi sao?"
Lý Thanh Sơn cau mày, không có chút suy nghĩ đặc biệt nào khi nhìn vào cơ thể mềm mại của nàng, chỉ đang nghĩ:
"Hình như ta chưa bao giờ hại ngươi."
"Vì vậy nên ngươi mới còn sống."
"Chút âm mưu này của ta chẳng ra gì cả. Nếu không có ngươi thì vẫn còn..."
Tiểu Dung Chỉ nở nụ cười nhạt nhìn về phía Tiểu An:
"Thì ta cũng không đi tới được như hôm nay."