Lý Thanh Sơn xuất hiện khiến Cửu Châu long trời lở đất, chơi hỏng cả cái thế giới. Vì thế nên nàng mới có thể thừa thế xông lên, nếu không dù có tính toán trăm bề, xảo trá đa đoan cũng vô dụng. Chờ tới khi Tự Long giáng lâm trở thành chủ thế giới thì sẽ không thể giấu giếm được hắn bất cứ chuyện gì nữa. Lúc đó nàng chỉ có con đường chết.
Tiểu An vuốt cằm, còn Lý Thanh Sơn thì ôm cánh tay, cân nhắc một lát mới nói:
"Nếu nói vậy, thì chắc ngươi đang định báo đáp ơn nghĩa phải không!"
Tiền Dung Chỉ vô cùng xinh đẹp bước lên phía trước, ngón tay ấn vào lồng ngực Lý Thanh Sơn:
"Nếu không có ta thì chưa chắc ngươi đã đánh thắng được Tự Long. Dù đang ở Cửu Châu hay là vừa nãy."
"Vút!"
Lý Thanh Sơn vung đao chém xuống, tay của nàng nhanh chóng rụt về, dịu dàng nói:
"Vì thế chúng ta không ai nợ ai cả."
Rồi giả vờ giả vịt hoan hô:
"Thế giới mới! Sinh mệnh mới! Không bằng để chúng ta làm lại lần nữa!"
"Làm lại một lần nữa?"
Lý Thanh Sơn cau mày, hơi ghét bỏ cách nói này.
"Giống như lúc ở Cửu Châu vậy, lúc đó chúng ta không ít lần đồng mưu, đúng là khoảng thời gian tốt đẹp khiến người ta phải hoài niệm. Chắc chắn giữa chúng ta có duyên phận rất lớn."
Vẻ mặt của Tiền Dung Chỉ rất khoa trương, giống như bộ dạng giả vờ giả vịt của Tự Long.
Khí chất, vẻ mặt, các suy nghĩ của nàng như chuẩn bị phá vỡ giới hạn ban đầu, cảm giác ung dung tự tại như người có thiên mệnh. Không còn là một người chỉ nhăm nhe ẩn náu như rắn độc, mà đã trở thành hạng người cắn nuốt mọi thứ, thản nhiên chiếm giữ.
Lý Thanh Sơn càng cau mày chặt hơn.
"Đừng hiểu lầm, duyên phận ta nói tới không phải ý kia, ngươi không thích hợp với ta, ta đã có Tiểu Long rồi."
Tiền Dung Chỉ ôm hai vai, hay cánh tay như hai con bạch xà siết chặt từng chút từng chút lại. Sau khi mười ngón tay giao nhau ở sau lưng, vẻ mặt nàng trở nên ngọt ngào.
Lý Thanh Sơn nhìn mà nổi da gà, đây cũng được coi là tự yêu bản thân phải không? Đúng là chỉ có người có đầu óc không bình thường mới nghĩ rằng nàng bình thường.
Rồi nhìn sang Tiểu An đứng bên cạnh, định nói "Hay là làm thịt nàng ta" thì lại đổi thành, Tiểu An, vẻ mặt yên tâm kia của ngươi là có ý gì.
"Khụ. Hắc Nhật Ma Tâm là gì?"
"Là một truyền thuyết của Ma Vực..."
Tiền Dung Chỉ rủ rỉ đáp lại, kể về những gì mình nghe nói ở Ma Vực.
Lý Thanh Sơn giật mình:
"Hóa ra chuyện ở Lãnh Huyết Quan thực sự liên quan tới ta!"
Ban đầu hắn còn cảm thấy Triều Thiên Kiêu giả chết. Không ngờ lại là do hắn hãm hại, mà động tĩnh lần này chắc chắn đã hấp dẫn mười hai Ma Hoàng, chúng muốn nhân cơ hội này để đánh hạ Hắc Vân THành.
"Quả nhiên ở trong tay ngươi."
Tiền Dung Chỉ liếm môi.
Lý Thanh Sơn im lặng một lát mới nói:
"Ta phải tới Khuynh Kỳ Sơn."
"Đã biết."
Tiền Dung Chỉ vẫy tay lên, Tiên Khí Kiếm bắn lên từ dưới mặt đất bay vào tay nàng:
"Liên lạc với ngươi bằng cách nào?"
Tiểu An bắn một viên Khô Cốt Niệm Châu ra ngoài. Tiền Dung Chỉ vung tay bắt vào lòng bàn tay, trên làn da trắng xám xuất hiện một lớp vảy dày đặc. Vừa đẹp đẽ vừa nhiều màu sắc, chúng biến ảo không ngừng. Sau đó chúng mờ dần, cuối cùng biến mất không thấy tăm hơi.
"Chúng ta đi thôi!"
Lý Thanh Sơn chậm rãi xoay người lại, đi về phía Nhân Gian Đạo.
Hắn vô cùng hài lòng với kết quả của trận chiến này. Thứ nhất là đột phá được Hổ Ma biến tầng sáu, còn giải quyết được mầm tai họa Tự Long, không cần phải lo bị hắn bôi đen cáo trạng nữa. Thứ hai là hiểu rõ về truyền thuyết Hắc Nhật Ma Tâm, sau này không cần phải lấy món đồ chơi này ra nữa.
Nếu Tiền Dung Chỉ có thể thăm dò kỹ càng được vị trí Khuynh Kỳ Sơn nữa thì càng tốt.
Nhưng tiếc là một nhiệm vụ dò đường hiển nhiên không đáng để được khen ngợi tới vậy. Có lẽ nàng cũng hiểu rõ điều này, trừ phi nàng có thể trợ giúp hắn đánh thắng Cùng Kỳ.
Hắn không lo nàng sẽ bị phản phệ, vì khi nghe nói tới truyền thuyết Hắc Nhật Ma Tâm xong thì chẳng có mấy người có thể chống cự được cám dỗ một bước lên trời này.
Dù sao đối thủ cũng là Ma Thần, nếu tới lúc gặp tình huống bất lợi thì lựa chọn cuối cùng của hắn chính là nuốt Hắc Nhật Ma Tâm.
Nhưng bây giờ, trước tiên phải đột phá được Phượng Hoàng biến tầng thứ sáu, Linh Quy biến tầng sáu, sau đó là vượt qua Thiên Kiếp lần thứ năm đã!
Tới lúc đó dù có là Nhân Tiên và Tà Thần thì cũng đừng hòng bắt bí được hắn.
Sương khói mịt mùng, Hồng Nhật và Hắc Nhật cùng dâng lên.
Tiền Dung Chỉ nhìn đăm chiêu vào bóng người dần biến mất của họ nơi chân trời, sau đó xoay người đi về hướng Ma Vực. Những đau khổ, sỉ nhục, hỗn loạn và vặn vẹo năm xưa đều chôn sâu trong lòng, là một viên Ma Tâm lấp lánh.
Không biết độc xà đã biến mất từ khi nào, không còn phải chịu đựng nỗi khổ từ Địa Ngục nữa. Từ khi dung hợp hoàn toàn với Tự Long, hoàn toàn nắm vững được tu vi Ma Hoàng, Địa Ngục Kinh Biến Đồ đại công cáo thành đã hóa thành một Địa Ngục Khổ Xà thực thụ, từng bước đi về phía thiên mệnh của chính mình.