Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2872. Chủ Động Sử Dụng

Lý Thanh Sơn quay trở lại núi sâu, chuẩn bị đột phá Phượng Hoàng biến tầng sáu.

Hắn ít khi sử dụng Phượng Hoàng Biến, vì ngoài cảm giác tràn trề sức sống ra thì dường như không còn gì khác. Phải rồi, có một chỗ tốt. Đó là tâm trạng sẽ trở nên tươi tắn rạng rỡ, giá trị nhan sắc tăng vù vù. Trong người còn mang theo khí độ cao quý cẩn thận, hay nói cách khác là giả bộ rất giỏi.

Nhưng nếu dùng chiêu này để nghênh chiến Tự Long thì chỉ có nước làm bao cát chịu đánh, rất dễ bị xem thường.

Sức mạnh chưa đủ lớn, đa phần là do thần thông của Phượng Hoàng Biến quá ít, chỉ có Phượng Hoàng Niết Bàn, Phượng Hoàng Niết Bàn và Phượng Hoàng Niết Bàn.

Tất nhiên đây chính là thần kỹ sống lại, nhưng nó cũng hơi vô bổ. Nếu kẻ địch không mạnh thì sống lại chả được cái gì. Mà kẻ địch quá mạnh thì sống lại cũng chẳng có ích gì cả. Mặc kệ nhà ngươi niết bàn ra sao thì cuối cùng vẫn đánh nổ trứng của ngươi.

Tuổi thọ của Phượng Hoàng chắc chắn không phải loại dài nhất trong tất cả biến hóa của Thần Ma. Tuy nó là niềm mong ước của tất cả sinh linh nhưng với hắn, nó lại vừa hay là thứ vô dụng nhất. Vả lại tuổi thọ của Linh Quy cũng không hề ngắn!

"Ta dùng Ngưu Ma Biến, Hổ Ma Biến nhiều nên thần thông đều trở nên rất mạnh. Nhưng Phượng Hoàng Niết Bàn mạnh lên cũng chẳng có ích lợi gì, không lẽ có thể sống lại nhanh một chút?"

Tiểu An đột nhiên nói:

"Thanh Sơn, hay là thử chủ động sử dụng Phượng Hoàng Niết Bàn xem?"

"Chủ động sử dụng?"

Lý Thanh Sơn trầm tư suy nghĩ, trước đây hắn chưa bao giờ nghĩ tới điều này. Từ trước tới giờ đều lao đầu vào tranh giết, sao có thể lãng phí thời gian như vậy. Nhưng bây giờ hắn đã có năng lực tự vệ nhất định, dù có là Ma Hoàng cũng không làm gì được hắn. Không lẽ lại có Tà Thần đánh tới tận cửa à?

"Phượng Hoàng thực sự chỉ e chẳng cần người giết mới niết bàn."

"Nói có lý."

Lý Thanh Sơn nhún vai:

"Vậy để ta thử xem! Nhưng phải chuẩn bị trước đã."

Hắn đi dạo quanh quần sơn, cuối cùng cũng tìm thấy một ngọn núi lửa không hoạt động lâu năm. Hắn giáng một quyền từ trên trời xuống.

Miệng núi lửa rạn nứt, khói đen nổ trùng thiên, ngọn lửa dung nham bừng lên hừng hực, mạnh mẽ phun trào.

Hắn vung Phong Thần chi dực thổi hết bụi mù. Tiếng phượng hót vang lên, hắn hóa thành Phượng Hoàng, thả người vào ngọn lửa cháy rực.

"Phượng Hoàng Niết Bàn!"

Trong khi Lý Thanh Sơn đang mở ra một vòng tu hành mới, thì Tiền Dung Chỉ lại đang đi vòng qua một con đường, đứng ngóng về phía Lãnh Huyết Quan.

Giữa bầu trời đầy mây đen trong cuộc chiến tranh, đứng cách hơn trăm dặm cũng có thể ngửi thấy mùi hôi thối của ma thú, nghe được tiếng la hét của ma tộc.

Nàng từng cân nhắc tới việc giúp hắn một chút, tiêu diệt mấy Ma Hoàng, tích lũy đủ "công huân" để có thể đổi được Hắc Nhật Ma Tâm. Nàng dung hợp với toàn bộ kỳ ức của Tự Long nên đoán được có lẽ hắn rất cần đề cao thân phận ở Vạn Tượng Tông. Mà lên chiến trường giết địch chính là con đường nhanh nhất.

Tuy nhiên sau khi hoàn toàn nuốt chửng Tự Long xong, nàng đã từ bỏ suy nghĩ này. Không phải là do lo lắng sẽ bị Tà Thần, thậm chí là Ma Thần nấp trong tối để ý, mà là vì nàng căn bản không có năng lực để điều khiển viên Hắc Nhật Ma Tâm kia. Nếu tùy tiện chiếm lấy thì chỉ có con đường chết.

Truyền thuyết có thể trở thành sự thật thì phải để "người trong truyền thuyết" thực hiện. Chứ không chỉ có mỗi lấy được "vật trong truyền thuyết".

Một kẻ ăn mày dù có mặc long bào lên người cũng không thể trở thành quân vương, mà là bị ngàn đao bầm thây.

Hiển nhiên mười hai vị Ma Thần cũng biết rõ điều này. Nếu lấy được Hắc Nhật Ma Tâm là có thể trở thành Ma Thần vương thứ bảy thì họ đã liều mình càn quét khắp nơi mấy trăm lần từ lâu rồi, chứ không phải phái ra đại quân công thành như lúc này.

Cho tới bây giờ, nàng vẫn giữ vững một niềm tin rằng Lý Thanh Sơn chính là người trong truyền thuyết kia.

Lần gặp mặt này có vẻ hắn đã thay đổi rất nhiều so với năm đó, lại vừa như không có thay đổi gì. Điều này khiến nàng cảm thấy sợ hãi.

Đúng, là sợ hãi. Đây không phải ảnh hưởng do tâm trạng của Tự Long để lại, cũng không phải do uy hiếp từ cái chết, mà là bản năng.

Từ nhiều năm trước nàng đã sợ hãi hắn. Cho dù vào lúc nàng điên cuồng nhất cũng không dám nhe răng nanh ra với hắn. Chỉ có điều lúc đó nàng đang rơi vào thống khổ, không thể hiểu rõ hoàn toàn lý do của nỗi sợ này, chỉ mới loáng thoáng nhận ra.

Tới khi cuối cùng nàng cũng đột phá được ràng buộc, có thể nhìn kỹ sự tồn tại của hắn thông qua góc nhìn của hoàng đế Đại Hạ, Nhân Hoàng của Nhân Gian Đạo, và từ góc nhìn của Thiên Mệnh Chi Tử Ma Vực mới biết rõ được Hắc Nhất Chi Tâm chắc chắn giáng lâm vì hắn.